âm dương tạo hoá kinh

Những ngón tay của hắn ngọ ngoạy mò mẫm cơ hội trở xuống khe hở thân thích nhì đùi đang được khép chặt kia… Khi ngón tay hắn lách được vô cửa mình của nường, Lâm Nhược Yên mới nhất quan sát cửa mình của tớ bóng ẩm ko chịu đựng nổi.Cả người nường rộn rực ko kìm nén nổi, khiến cho nường cảm nhận thấy với chút xấu xí hổ, không hiểu nhiều vì thế sao lúc này nường lại nhạy cảm như thế. Lâm Nhược Yên thở hào hển nói:- Con vô thâm thúy một chút… nương sướng…- Nhược Yên, nường thiệt nhạy cảm.Ngón tay Hồ Nguyên Vũ khiêu khích lấy âm bắt bẻ vẫn ẩm nhẹp của nường.- Ahh…Lâm Nhược Yên rên lên sung sướng.Lửa dục trong thâm tâm Hồ Nguyên Vũ càng lên rất cao, hắn đè ngửa nường xuống chóng, bàn tay thứ tự mò mẫm tháo dỡ cút cung trang của nường.Lâm Nhược Yên hết sức kết hợp, nhằm hắn dễ dàng và đơn giản tháo dỡ cút cung trang bên trên người, nường có được một chân lên, nhằm hắn kéo váy thoát khỏi mông bản thân.Hắn buông nường rời khỏi ngồi dậy, ngắm nhìn và thưởng thức khu vực tam giác tóm lấy nhì mặt mũi quần con của nường kéo xuống, cùng theo với cái quần lâu năm thoát khỏi đôi bàn chân.Lâm Nhược Yên ngồi dậy, phần thân thích bên dưới đang được tô hô trình diện rời khỏi trước mặt mũi nhi tử, cặp đùi White nõn nhỏ gọn với chùm lông đen giòn nhánh rườm rà thân thích háng, domain authority thịt mềm mượt như ngọc.Hồ Nguyên Vũ hào khởi nom dán đôi mắt vô cơ, thấy rộn rực bổi hổi. Lâm Nhược Yên kéo vạt áo xuống che cút cửa mình của tớ. Nàng teo nhì chân lên, rúm người lại rời khỏi vẻ kinh hãi hãi nom nhi tử đang được vội vàng tháo dỡ quần, trong thâm tâm cũng rộn rực khó khăn mô tả.- Đại gia… người buông buông tha tè phái nữ cút … ko tè phái nữ tiếp tục hét lên…- Ha ha…nàng hét đi… càng hét tao càng hưng phấn…Hồ Nguyên Vũ sà xuống nạm nhì chân như bạch ngọc của nường kéo dạng rời khỏi, Lâm Nhược Yên giắt cỡ cứng từ đầu đến chân. Nhìn côn thịt của hắn cứng lên hung tợn, lửa dục trong thâm tâm nường càng ko cơ hội này áp dụng.Hồ Nguyên Vũ trườn đứa ở ép xuống thân thích nhì chân nường, xay nường nằm ngửa lưng bên trên chóng, gạt một chân của Nhược Yên buông thõng xuống khu đất.Lâm Nhược Yên ngượng ngùng nhằm hắn điềm nhiên hé từng vạc áo của tớ, khá thở tới tấp, ánh nhìn mung lung. Hồ Nguyên Vũ bung nhì vạt cung trang của nường rời khỏi, lấy xuống ngoài người nường, tiếp sau đó nhanh gọn luồn tay xuống bên dưới sống lưng nường, hé nút thắt cái yếm và tháo dỡ nó rời khỏi, cái yếm nhanh gọn chịu đựng công cộng số phận ở bên dưới nền gạch men, bàn tay hắn điên loạn massas nhì bầu vú nóng nực, mềm mượt nhưng mà đàn hồi co dãn của nường. Lâm Nhược Yên uốn nắn éo thân thích thể, mồm không ngừng nghỉ rên rỉ.- Ahh… uhm…- Nhược Yên, nường rất đẹp quá… tao sẽn mang niềm hạnh phúc cho tới mang đến nường, nhằm nường sung sướng cả đời.Hồ Nguyên Vũ thủ thỉ.- Không, con cái đang… chống hiếp nương thì có…Lâm Nhược Yên rên rỉ yêu thương kiều.Hồ Nguyên Vũ nghe vậy, dục hỏa như bị tưới dầu:- Ngoan, nghe lời… tỷ phú tiếp tục thương cảm nường...- Không…Lâm Nhược Yên rên rỉ cù mặt mũi cút, nường cảm nhận thấy một vật cứng và rét đang được tì vô thân thích nhì mép cửa mình của nường.Hồ Nguyên Vũ đang được thò tay xuống, nạm côn thịt dí vô khe cửa mình của nường sục sạo mò mẫm mò mẫm, đầu côn thịt của hắn hùng hổ tách song nhì múi cửa mình rời khỏi, xay vô cửa ngõ bản thân đang được kinh hãi đặc của nường.Lâm Nhược Yên nhắm đôi mắt lại, bặm môi chờ đón “cái đó” của hắn lại chuẩn bị sửa chẻ song người nường rời khỏi, fake nường Tột Đỉnh vu đấm. Đã từng biết “cái đó” của con cái đâm vô bao nhiêu thứ tự, tuy nhiên thứ tự này nó cũng tạo cho nường kinh hãi, tuy rằng sau đấy nó sẽ bị thực hiện nường sướng cho tới tái tê từ đầu đến chân.Hồ Nguyên Vũ nhấp nhè nhẹ nhõm, hắn biết cửa mình của nường cũng nên vô cùng trở ngại mới nhất thích ứng được form size của chính nó.- Ôi… ôi…Lâm Nhược Yên kêu lên thấy lúc nhi tử đang được nỗ lực fake côn thịt chui lọt đầu khấc vô vào lỗ cửa mình của tớ. Cái lỗ của nường hiện nay đang bị căng rời khỏi, thắt chặt khít lấy đầu buồi của nhi tử.Hồ Nguyên Vũ buông tay rời khỏi Khi nửa côn thịt vẫn ngập vô cửa mình của Lâm Nhược Yên, kháng nhì khuỷu tay ở nhì mặt mũi người nường, hắn nhún bản thân nhấn xuống, hé dần dần cái “lòng hang” thu hẹp, kể từ từ cút vô.- Vũ nhi … tao khá thốn…Lâm Nhược Yên rên khẽ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.- Nàng chịu thương chịu khó một chút ít, chuẩn bị kết thúc rồi.Hồ Nguyên Vũ yên ủi nường.Hắn cúi xuống thơm hít song bầu vú White mềm mượt, le lưỡi liếm xung quanh đầu vú, những ngón tay mơn trớn xung xung quanh quầng vú. Lâm Nhược Yên rùng bản thân như với cùng 1 luồng năng lượng điện chạy qua chuyện người nường, nường hé đôi mắt ngó xuống ngực, nom nhi tử đang được vùi mặt mũi vô đấy. Bất giác nường teo cao chân lên chóng, Hồ Nguyên Vũ nhấn xuống một chiếc khiến cho côn thịt của tớ thụt thâm thúy vô vào người Lâm Nhược Yên.- Ôi …Lâm Nhược Yên kêu lên một giờ tưởng ngàng Khi nhận biết đầu côn thịt của con cái xay vô cổ tử cung bản thân, thứ tự này nường cũng ê sướng từ đầu đến chân Khi nhi tử fake không còn côn thịt của chính nó vô vào bản thân. Nhìn côn thịt của nhi tử to lớn ngật ngưỡng ở ngoài, nường ko thể tưởng tượng được tại vì sao này lại rất có thể chui được không còn vô vào bản thân nường như vậy.Nó nằm trong bản thân nường căng rát và thâm thúy thốn, khi nó mang ra, nường với xúc cảm như nó đang được lôi từ đầu đến chân bản thân ra phía bên ngoài, nhất là thứ tự này quá số lượng nước nhớt, cũng bên trên nường, tại vì sao lại người sử dụng cơ hội ấy kích ứng nhi tử chứ, thực hiện nó ko chịu đựng được ngay tắp lự nhào lên.- Ôi ôi… Vũ nhi… tao đau…Lâm Nhược Yên khá nhăn mặt mũi, mở miệng thở hào hển.Hồ Nguyên Vũ rút côn thịt thoát khỏi người nường, xúc cảm khá thô rít ran rát, thực hiện hắn khá áy náy, biết Lâm Nhược Yên vẫn ko “sẵn sàng”. Thế là Hồ Nguyên Vũ tụt xuống bên dưới chân nường, quỳ gối xuống sàn căn nhà, nhì tay vén nhì mép cửa mình của Lâm Nhược Yên không ngừng mở rộng rời khỏi, lỗ cửa mình của nường hồng hào, gò mu nhô cao, phần lông tơ đen giòn mịn, nom quí đôi mắt ko có gì mô tả siết.Lâm Nhược Yên xấu xí hổ tất tả khép chân ngọc lại, ngẩn đầu nom xuống, nường hỏi:- Vũ nhi… con cái làm cái gi thế ?- Để tao canh ty nó một chút ít …- Hả… sao rất có thể được… dơ lắm…- Sao rất có thể dơ được, nó còn lan rời khỏi mùi thơm say mê người trên đây này…Hồ Nguyên Vũ cũng ko nên thưa xạo, phái nữ tu sĩ tu luyện võ đạo, từ đầu đến chân tràn trề linh khí, ăn đồ ăn đều là thiêng vật, hết sức không nhiều hóa học bài trừ, hơn thế nữa hóa học bài trừ cũng không tồn tại trải qua hai tuyến phố bên dưới ra phía bên ngoài, nhưng mà ở khi tu luyện, trải qua chân lông bay cút, phái nữ tu sĩ thấp cấp vẫn như vậy, huống hồ nước Lâm Nhược Yên là cường fake Thiên Quân kỳ, thân thích thể càng tinh ma khiết vô ngần, như thế mới nhất rất có thể phù phù hợp với thiên đạo, dễ dàng và đơn giản tu luyện rời khỏi quy tắc.Âm hộ của nường lan rời khỏi một hương thơm mùi hương nhè nhẹ nhõm, tựa như u lan, thực hiện từ đầu đến chân hắn say sưa.Nói kết thúc hắn hé nhì đùi rời khỏi, cúi đầu xuống hạ thể của nường.Lâm Nhược Yên hồi vỏ hộp ngóng đợi… Hồ Nguyên Vũ ko chút do dự, nhanh gọn rẽ mồm vô đó… lưỡi hắn quét dọn một lối kể từ bên dưới lên khiến cho Lâm Nhược Yên lập cập người, nường nằm ngửa lưng cổ rời khỏi, tiếp nhận những cái quét dọn lia lịa vô khe cửa mình của tớ, vị giác của nhi tử như con cái rắn ngoáy tròn xoe xung quanh mồng đốc thực hiện nường râm ran không còn từ đầu đến chân.Hồ Nguyên Vũ cũng cảm biến được âm bắt bẻ của nường đang được sưng lên, nhì mép cửa mình cũng dầy rộng lớn, xòe rời khỏi, nhằm lộ cái lỗ đang được ứa nước…- Ah…Lâm Nhược Yên sướng ê người, nường cắm môi nhằm ngoài nhảy rời khỏi giờ rên sung sướng Khi lưỡi của nhi tử liếm soàm soạp vô khe cửa mình ẩm sũng. Mải say mê bảo vệ cửa mình của Lâm Nhược Yên, hắn quên rơi rụng côn thịt của tớ vẫn xìu xuống kể từ lúc nào.