bản ghi chép cuộc sống hạnh phúc ở triều thanh

Trước Lúc vô đề cũng van phát biểu luôn luôn, đó là truyện sủng, rất rất sủng, vượt lên trên sủng, ai bơi lội ko nổi phiền treo phao vô. Cốt truyện thao diễn phát triển thành không giống nhiều đối với lịch sử vẻ vang, truyện với tính điền văn, cung đấu chủ yếu trị. Tác fake cỗ này là kẻ ghi chép “Thứ phái nữ sủng phi”, phong thái vẫn vì vậy, giọng văn vẫn như vậy, chỉ rộng lớn chứ không hề xoàng xĩnh. Truyện hợp mốt với các bạn này yêu thương thích: Thứ phái nữ sủng phi, Nam an thái phi truyền ký, Hiền thê khó khăn thực hiện và thật nhiều chuyên mục “màu hồng” không giống. Để dễ dàng đồng ý, khuyên răn fan hâm mộ chớ coi “Ung Chính” này nhà vua Ung Chính, trên đây đơn thuần anh hùng hư đốn cấu của riêng biệt người sáng tác, trọn vẹn không giống với thực tiễn.

******

Bạn đang xem: bản ghi chép cuộc sống hạnh phúc ở triều thanh

Ngày xửa thời xưa, khoảng chừng thân phụ tứ trăm năm gì trước bại, triều đại Khang Hi hoàng phái lắm con cái quá con cháu, việc làm ưa mến của chúng ta là tranh giành tranh tài đấu, không nhiều người nắm chắc “hạnh phúc” thực sự là 1 kể từ ngay gần nghĩa của “bình yên”…

Điềm Nhi là phụ nữ ngôi nhà Nữu Hỗ Lộc, ngày nhỏ xíu được phương trượng ở miếu coi tướng tá, phán rằng “phúc khí”. Thời thơ ấu trái khoáy nhiên với phúc, tuy rằng a mã nường công danh và sự nghiệp không đảm bảo tuy nhiên có duy nhất một phu nhân là ngạch nương, sinh rời khỏi đầy đủ trai đầy đủ gái, một ngôi nhà váy rét hạnh phúc sinh sống cùng nhau.

Rồi ngày trời quang đãng mây tạnh này bại, một đạo thánh chỉ như thiên lôi giáng xuống, Điềm Nhi “bị” ban hít mang lại Tứ a ca Dận Chân. Đối với đứa phụ nữ ngôi nhà quan tiền nho nhỏ nhưng mà phát biểu, trở nên phúc tấn hoàng tử là trèo cao. Đối với Điềm Nhi nhưng mà phát biểu, khoảng cách chục tứ tuổi hạc là ông tơ tình ông chú với loli, không chỉ thế còn là một ông chú “khắc thê”, trước này đã tự khắc bị tiêu diệt tứ bà phúc tấn và ứng viên phúc tấn rồi!!!

Ngạch nương khóc không còn nước đôi mắt, a mã coi trời thở nhiều năm, ca ca thương xót em gái, quần bọn chúng hóng coi kịch vui… Điềm Nhi vẫn lên kiệu hoa…

Ngày trở nên thân thuộc của nường ko quang vinh gì, phủ Tứ gia lưa thưa thân phụ vị khách hàng, nhưng mà thân phụ kẻ này chỉ mong chờ nường phi vào cửa ngõ rồi quặt rời khỏi bị tiêu diệt là đảm bảo chất lượng nhất! Điềm Nhi vô tư lự ăn trái khoáy táo Cát Tường, cảm nhận thấy chuyện này sẽ không trở nên yếu tố, ck nường đẹp mắt trai lắm cơ, quyền cao chức trọng, ngôi nhà nhiều lắm chi phí nhiều ruộng, nước ngoài trừ khét tiếng khá tệ, cá tính khá đạm và tuổi thọ tương đối rộng thì không hề gì chê trách cứ. Làm người phải ghi nhận thỏa mãn!

“Gả mang lại gia, nường rất rất có hứng sao?… Nàng là phúc tấn loại tư nhưng mà gia lấy.”

“Thiếp thân thuộc biết a!… Nhưng Điềm Nhi tin tưởng tưởng… Thiếp chắc chắn tiếp tục là kẻ sau cuối.”

Dận Chân cúi đầu coi tè tân nương mỉm cười cho tới là sung sướng, hai con mắt lung linh nồng sức nóng coi bản thân, một người phu nhân như nường khó khăn nhưng mà “tương kính như tân”… Thật rời khỏi trong những loài người mặc dù cá tính lãnh đạm từng nào thì vẫn chứa chấp lấp liếm một bùi nhùi lửa ngày tối sẵn sàng bén cháy. Vấn đề là với ai cấp cho mang lại nó chút sức nóng hoặc không?

Nàng là 1 cô nhỏ xíu con cái nhưng mà hắn thì cứng cáp vượt lên trên sớm, tuổi hạc con trẻ của nường sưởi rét tâm trạng hắn chuẩn bị già nua. Hắn yêu thương sắc đẹp của nường, thân thuộc thể của nường, cá tính của nường, sinh khí chực trào và hai con mắt ứa lệ thanh xuân. Để rồi với cùng một ngày thương yêu bao hàm cả không an tâm, nường còn vượt lên trên con trẻ nhưng mà hắn vẫn qua quýt nửa lối đời, phần sót lại của hắn với nường tuy nhiên phần sót lại của nường tiếp tục một ngày vắng vẻ hắn…

Ái Tân Giác La Dận Chân, sinh ở Thiên gia vừa vặn khéo nhiều tham ô vọng, dùng đồ chay ngộ Phật bao năm nên với phần thanh tâm trái khoáy dục, coi thì vô chước tuy nhiên bụng giàn giụa toan tính, người cứ tưởng vô cầu nhưng mà mong muốn cả giang sơn… Tại phủ Tứ gia với bề đơn cái, phái nữ nhân thân phụ người, con trẻ con cái nhiều năm không tồn tại, phúc tấn thì bà này nối bà bại chụp lên đầu hắn loại nón “khắc thê”. Khang Hi hận nam nhi bản thân nhiều hơn nữa kính yêu, Đức phi khi nào thì cũng dồn tình yêu về hoàng đệ, phát triển vô vách tường rét, chưa tồn tại ai mang tới một lò than vãn rét nhằm hắn hiểu bản thân vốn liếng đơn độc.

Nàng là 1 tè nha đầu, mến tinh nghịch và nũng nịu như phụ nữ chứ không hề cần phu nhân. Nàng là cô mèo nhỏ, mến vờn cái đuôi lông chọc lòng ngài ngứa ngáy khó chịu, mến trèo lên chễnh chệ ngồi ở đùi, mến cọ cọ ấp yêu thương và phát biểu những điều chảy rời khỏi mật ngọt. Cứ tưởng một người rét lùng tráng lệ như Dận Chân thì ko chịu đựng đựng nổi, ngờ đâu đâu “khẩu vị” của hắn đó là thế này!

Tô Bồi Thịnh rùng bản thân cúi thấp đầu, hắn phiền lòng với cùng một ngày ngôi nhà tử sẽ ảnh hưởng bội thực kẹo lối nhưng mà chết! Phúc tấn nương nương là thực sự thơ ngây hoặc vẫn luyện trở nên phong cách “lấy nhu chế cương” tuyệt đỉnh?

Xem thêm: 10 ngày để anh yêu em

Dận Chân coi xuống thê tử ở trong trái tim, lòng đôi mắt tản rời khỏi tia sáng sủa nữ tính nhưng mà chủ yếu bản thân ko vạc hiện tại, hắn thở nhiều năm, buông lỏng bạn dạng thân thuộc rước nường trôi bên trên loại sông gọi là “chân ái”. Ngôi vị chí tôn là đích cho tới của cuộc sống, Dận Chân rước thương hiệu nường ghi vô những điểm yếu kém bản thân cần thiết bảo đảm an toàn. Ba mươi tuổi hạc đầu hắn mới mẻ với mái ấm gia đình của riêng biệt bản thân, với cảm hứng bờ vai ngày 1 nặng trĩu, Hoằng Đán, Hoằng Thì, Hoằng Quân, Hoằng Lịch,… Hoằng Bình lại tăng ái phái nữ An An… điểm không còn đàn con cái mới mẻ chợt thấy ngài nằm trong nường là từng nào ân ái, bên trên khuôn mặt mũi bọn nhỏ với khí phách của hắn và nhu mì của nàng… đời này đám con trẻ là nhân hội chứng, hoàng a mã làm thế nào yêu thương ai không giống ngoài ngạch nương đây?

Heo u ngôi nhà lão Tứ rất hay chuyện sinh, nuôi bự ăn no, còn cần nâng niu chiều chuộng… Dận Chân nghiêm trang nghị nhíu ngươi, uhm… phúc tấn… thong dong một chút! Nàng cứ việc tăng thêm năng suất, tớ phụ trách cứ thổi nến là đảm bảo chất lượng rồi! ==

Ở đời này phái nữ nhân rất nhiều, người đẹp đầy đủ, tuy nhiên Điềm Nhi của Dận Chân có duy nhất một, vợ vua của Ung Chính có duy nhất một, say đắm không còn đời đành gửi gắm vị trí này. Nàng ngốc ngốc tuy nhiên lanh lợi, khờ khờ nhưng mà quyết đoán. hoàng thượng của Điềm Nhi ở trên đây, vậy thì yên ổn tâm thực hiện tổ bên trên vòm ngực vững chãi rộng lớn khung trời. Nếu một ngày ngài rủi ro té xuống, nường vẫn cần mạnh mẽ và uy lực nhằm bảo đảm an toàn ck, chở che đàn con cái, nếu như sinh sống thì nằm trong sinh sống, nếu như bị tiêu diệt cần cộng đồng mồ!

Dận Chân thâm thúy coi nhìn cô nàng nhỏ của ngài, u của những con cái ngài, đàng sau mỹ miều này còn từng nào túng bấn ẩn?

“Chỉ cần thiết nường ko lúc nào thay cho thay đổi, Chân về sau chắc chắn ko phụ nường.”

Không phụ, đó là một đời – một kiếp – một người, mặc dù là Ung thân thuộc vương vãi ngày bại hoặc Ung Chính đế giờ đây, mặc dù đầu xanh 1 thời hoặc cái đầu điểm bạc… Hắn ko biết bao nhiêu điều và ngọt ngào, cũng ko biết điều gì romantic, toàn bộ những gì hắn nghĩ rằng bảo đảm an toàn và chở phủ, dung túng và kính yêu, nặng trĩu lòng với cộng đồng tình…

Tại sao ghi chép cho tới vị trí này cảm hứng cứ buồn buồn vậy??? Truyện này hài và hạnh phúc lắm cơ!!! Tại sao lại ghi chép trở nên loại giọng văn bị tiêu diệt tiệt này???

Xoay xung quanh nhị phu nhân ck Dận Chân “kẹo đường” còn tồn tại nhiều anh hùng thực hiện người coi ngùi ngùi và ngẫm suy nghĩ.

Khang Hi ở tuổi hạc già nua là con cái cáo lão trở nên, ông trải không còn thương hải tang điền nhằm rồi tiến công tổn thất người phụ phái nữ của đời bản thân. Phía sau bóng sống lưng gầy gò của vị nhà vua còn tồn tại yếu đuối mượt nhưng mà ông ko lúc nào biểu lộ, còn tồn tại ăn năn và tiếc nuối nhưng mà cho tới bị tiêu diệt ko nguôi ngoai. Quyết ấn định truyền ngôi mang lại Tứ a ca vô trong những năm mon cuối đời, là vì thế Đồng vợ vua, vì thế tín nhiệm của ông hoặc đơn giản và giản dị vì thế một rung rinh động tuổi hạc xế chiều? Khi thấy Điềm Nhi bế Nhạc Nhạc nhỏ nhỏ xíu, lại thấy nụ mỉm cười hiền khô khuôn mặt Dận Chân, khi bại ông hiểu rằng người tớ cút một vòng rộng lớn nhằm về bên điểm xuất vạc ban sơ, Lúc nhưng mà tâm trạng trong sạch và thanh tinh khiết, Lúc nụ mỉm cười là sướng còn nước đôi mắt là buồn, Lúc thương yêu đơn giản và giản dị chỉ mang lại và nhận.

Đức phi nương nương với nguyện vọng gì trước lúc bà chết? Bà vẫn yêu thương nam nhi bản thân vì thế cách thức này và ân oán hận nó rời khỏi sao. Phản bội Đồng vợ vua liệu với cần điều bà ăn năn nhất?

Niên Tiểu Điệp cho tới với toàn cầu này với niềm kiêu ngạo của những người xuyên ko, cô bé nhận định rằng bản thân được xem là anh hùng chủ yếu. Thật rời khỏi loài người ko đưa ra quyết định toàn cầu nhưng mà chủ yếu toàn cầu thực hiện thay cho thay đổi bọn họ. Là một thành viên nhỏ xíu nhỏ, mặc dù như mong muốn vượt lên trên thời ko cũng chẳng tương quan cho tới cuộc sống thường ngày và vận mệnh vốn liếng với. Niên Tiểu Điệp là 1 đổi khác châm chích của hiện tượng kỳ lạ xuyên ko.

Xem thêm: thần hào từ thi đại học sau bắt đầu

Để lại nhiều bổi hổi đó là Bát công chúa Cha Sở Da Khắc, nường khiến cho người tớ ghi nhớ về Lưu Tịch – chị gái Hán Vũ Đế. Phận phái nữ nhi, lại sinh ngôi nhà hoàng thất, được cơm trắng ngon áo đẹp mắt và đền rồng đài nguy cấp nga, tưởng chừng như niềm hạnh phúc nhưng mà cũng gian khổ nhức. Bát công chúa ko xuất hiện tại nhiều vô mẩu chuyện này tuy nhiên chủ yếu lòng vị ân xá, căn số lênh đênh và thương yêu oan nghiệt khiến cho trời xanh xao nhỏ lệ. Nàng vì thế hoàng a mã, vì thế giang tát Đại Thanh nhưng mà hòa thân thuộc cho tới vòng vây quân thù. Gả mang lại Cát Nhĩ Đan là nường cam chịu đựng, yêu thương quân địch vương quốc cũng chính là nường nguyện lòng. Ngay từ trên đầu vốn liếng hiểu sau này là ly biệt, Cát Nhĩ Đan binh bại bị làm thịt, công chúa theo gót quân về bên cố quốc, thân thuộc giờ đồng hồ ăn mừng thắng trận vì thế ck nường vẫn bị tiêu diệt và giọt huyết của chàng thì vẫn vô đây… Nhạc Nhạc sẽ tiến hành Điềm Nhi kính yêu và Dận Chân chở che, nó sẽ bị mãi mãi là cơ hội phương pháp cao quý, nó sẽ bị phát triển niềm hạnh phúc và bình an, sinh sống thay cho phần đời dở dang kể từ phụ vương mẹ!

Câu chuyện là 1 tranh ảnh cuộc sống thường ngày với mảng tối mảng sáng sủa, với sắc color rực rỡ tỏa nắng và vết ố nâu vàng, người khóc kẻ mỉm cười là quy luật thế tất, khép lại một kịch bạn dạng rộng lớn chỉ từ sót cây cầu Đoạn Kiều. Thiếp phủ dù đỏ lòm thắm hóng ngài cho tới bắt gặp, năm mon tăng sắc đậm nồng bên trên làn môi, phủ tầng niềm hạnh phúc bên trên khóe đôi mắt.

Bóng ngài xa vời xa điểm bại tiến bộ ngay gần, là phu quân của thiếp, Dận Chân của Điềm Nhi, Ung Chính của vợ vua. Giữa tất cả chúng ta là năm nhiều năm mon rộng lớn, ngọn nến rèm hồng và bức họa đồ giang sơn…