cam nhan ve nhan vat huan cao

Nêu cảm biến về anh hùng Huấn Cao vô kiệt tác Chữ người tử tù


Nguyễn Tuân có tiếng là 1 mái ấm văn tài hoa, nhiều đậm chất cá tính. Ông tiếp tục niệm và theo đuổi xua xuyên suốt đời ý niệm "...tuy nhiên thầy rằng yêu thương đẹp nhất Tức là quyết tâm bảo đảm cho tới với những gì bản thân đã nhận được là đẹp". Và vô thật nhiều nét đẹp tuy nhiên ông cảm khái, theo đuổi xua ấy tao thấy đem nét đẹp ngời sáng sủa thân thích cảnh ngục tù tăm tối, nét đẹp của lụa white tinh nghịch cất cánh những đường nét mực, nét đẹp kể từ thâm thúy thẳm lòng người. Cái đẹp nhất toát rời khỏi kể từ người tử tù Huấn Cao và Chữ người tử tù.

Lựa lựa chọn câu nhằm coi tiếng giải nhanh chóng hơn

Mẫu 1

Bạn đang xem: cam nhan ve nhan vat huan cao

Lời giải chi tiết:

Nguyễn Tuân có tiếng là 1 mái ấm văn tài hoa, nhiều đậm chất cá tính. Ông tiếp tục niệm và theo đuổi xua xuyên suốt đời ý niệm "...tuy nhiên thầy rằng yêu thương đẹp nhất Tức là quyết tâm bảo đảm cho tới với những gì bản thân đã nhận được là đẹp". Và vô thật nhiều nét đẹp tuy nhiên ông cảm khái, theo đuổi xua ấy tao thấy đem nét đẹp ngời sáng sủa thân thích cảnh ngục tù tăm tối, nét đẹp của lụa white tinh nghịch cất cánh những đường nét mực, nét đẹp kể từ thâm thúy thẳm lòng người. Cái đẹp nhất toát rời khỏi kể từ người tử tù Huấn Cao và Chữ người tử tù.

Trong kiệt tác, Huấn Cao là 1 trái đất tự động trọng, sinh sống hiên ngang quật cường, không tồn tại sức khỏe quyền thế, bạc vàng hoàn toàn có thể khuất phục ông. Những trái đất chọc trời khuấy nước, điểm bên trên đầu ngón tay, người tao cũng không có gì biết nữa... Một trái đất khẳng khái như thế còn kinh gì cường quyền hoặc tham ô gì chi phí bạc?

Là người chọc trời khuấy nước, riêng biệt một giang tô ko Chịu đựng được triều đình phong con kiến càng ngày càng suy thoái và phá sản, mục trống rỗng, Huấn Cao ngăn chặn triều đình ấy. Bị gọi là giặc tuy nhiên là vì như thế nghĩa rộng lớn, vì như thế lí tưởng rộng lớn nên vấn đề này đem hề gì. Đến Khi bị tóm gọn giam cầm, chuẩn bị lên đoạn đầu đài vẫn coi thường: Đến tử vong cũng chẳng kinh nữa.... Huấn Cao đem những tâm lý, hành động thiệt phóng khoáng ông vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như cơ là 1 việc vẫn thực hiện vô hứng bình sinh, mặc dù hiện nay đang bị tù tội.

Dưới con cái đôi mắt Huấn Cao, bọn thay cho quyền chỉ là 1 lũ xấu xa thị oai nghiêm, nên ông luôn luôn trầm trồ coi thường bỉ bọn chúng, mặc dù ở thân thích cảnh tàn nhẫn, lừa thanh lọc thân thích một đụn cặn buồn phiền. Sau Khi viên quản ngại ngục khép nép căn vặn ông đem cần thiết gì nữa ko, ông vấn đáp như tát vô đối phương: Ngươi căn vặn tao ham muốn gì? Ta chỉ việc một điều, là ngươi chớ đặt điều chân vô đây". Đó là loại khí phách, loại kiểu hiên ngang lồng lộng mặc dù Khi đang được thân thích loại nền xám phun của ngục tù.

Là trái đất chọc trời khuấy nước, hiên ngang quật cường, ko kinh bất kể vật gì tuy nhiên Huấn Cao lại trọng loại thực chất chất lượng đẹp nhất của trái đất. Trong phần người thâm thúy thẳm tuy nhiên đôi lúc vì như thế yếu tố hoàn cảnh, người tao nên cất giấu kín, việc ông mang đến chữ và tiếng khuyên nhủ ở đầu cuối so với viên quản ngại ngục thể hiện tại loại tâm của Huấn Cao. Lời ấy là giờ lòng, là tận tâm của ông: "Tôi bảo thực đấy, thầy quản ngại nên tìm đến mái ấm quê tuy nhiên ở tiếp tục... ở phía trên, khó khăn lưu giữ thiên bổng mang đến lành lặn vững vàng và rồi cũng nhem nhuốc tổn thất cả đời hiền lành đi". Ông yêu thương nét đẹp và thông cảm với những người biết yêu thương nét đẹp. Huấn Cao hiểu rõ tấm lòng quản ngại ngục thì sẵn sàng mang đến chữ, vày ông cảm là cảm loại thực chất thiên bổng.

Huấn Cao là kẻ tài hoa rất rất mực, ở kề bên thay cho kì, thi đua, họa, ông còn tài giỏi ghi chép đẹp nhất, chữ của ông nức cả một vùng, chữ ông đẹp nhất lắm, vuông lắm. Cái tài hoa ấy chỉ nói riêng cho những người tri kỉ: Ồng biết loại tài của tôi và ko vì như thế nó tuy nhiên ai ông cũng sẵn sàng cho: "Đời rời khỏi cũng mới nhất ghi chép đem cỗ tứ bình và một bức trung đàng mang đến tía người chúng ta của tao thôi". Và chuyến mang đến chữ ở đầu cuối của đời ông là 1 nước ngoài lệ, một cảnh tượng xưa ni trước đó chưa từng đem tiếp tục xẩy ra chính vì cảm với tấm lòng, mang đến chữ có thể nói rằng là 1 đoạn rất rất hoặc thể hiện tại tài năng của Nguyễn Tuân mô tả, dựng cảnh và thể hiện tại tài năng của anh hùng Huấn Cao.

Cái cao đẹp nhất trái lập với dơ dơ. Chơi chữ đẹp nhất, ghi chép chữ đẹp nhất là 1 nét xinh cao, sang chảnh thông thường ra mắt vô cảnh tinh khiết của vạn vật thiên nhiên và người. Song ở đó là cả một sự trái lập. Tuy nhiên, trái lập tuy nhiên không tồn tại gì xích míc cả. Lấn át toàn bộ loại dơ dáy hôi rình của tù ngục, độ sáng của đuốc, mùi hương thơm tho của mực, white color của lụa, tiếp tục lan sáng sủa lung linh. Tất cả thể hiện tại nghĩa thâm thúy sắc: nét đẹp hoàn toàn có thể tạo ra kể từ điểm tội ác ngự trị, thân thích mảnh đất nền bị tiêu diệt vày một người cũng chuẩn bị bị tiêu diệt (một tử tù). Lời khuyên nhủ của Huấn Cao mang đến nét đẹp ko thể còng sinh sống với điều ác được.

Nhân vật Huấn Cao như nhiều anh hùng chủ yếu diện không giống vô Vang bóng 1 thời nhất thiết là trái đất tài hoa. Tại Huấn Cao, ở kề bên tài hoa, có vẻ như khí phách của một người dân có trách cứ nhiệm so với thời cục. Đó là đường nét độc của Huấn Cao đối với anh hùng không giống vô Vang bóng 1 thời.

Ngôn ngữ văn xuôi điêu luyện, thẩm mỹ và nghệ thuật mô tả tinh nghịch tinh tế của Nguyễn Tuân tiếp tục choàng lên không gian 1 thời tiếp tục qua chuyện. Nhân vật Huấn Cao, trái đất khí phách tài hoa đem trách cứ nhiệm cao so với quốc gia. Nó cũng là sự việc giải bày nỗi khát khao theo đuổi xua một lí tưởng cao siêu của những người thanh niên Nguyễn Tuân Khi bước đi vô đời.

Mẫu 2

Lời giải chi tiết:

Nguyễn Tuân là 1 trong mỗi mái ấm văn chất lượng bên trên văn đàn nước Việt Nam. Ông ghi chép thật nhiều chuyên mục tuy nhiên tiêu biểu vượt trội hơn hết cơ đó là tùy cây viết, truyện cộc và một trong mỗi kiệt tác nhận được rất nhiều sự lưu ý nhất của ông cơ đó là kiệt tác Chữ người tử tù. Trong kiệt tác Nguyễn Tuân tiếp tục tương khắc họa thành công xuất sắc anh hùng Huấn Cao.

Chữ người tử tù được rút vô tập luyện Vang bóng 1 thời. Nhân vật chủ yếu vô kiệt tác đó là Huấn Cao, một trái đất rất là đem trách cứ nhiệm trước thời cục. Huấn Cao là 1 người văn võ tuy nhiên toàn, thiên bổng vô sáng sủa. Là hiện tại thân thích tiêu biểu vượt trội mang đến hình tượng khí phách cùng theo với tài hoa rộng lớn người.

Trước không còn tao phát hiện ở anh hùng Huấn Cao cơ đó là kiểu hiên ngang quật cường, một trái đất đem nét xinh khí phách hào hùng. Điều này được thể hiện tại Khi Huấn Cao bị tóm gọn vô ngục. Lần thứ nhất Huấn Cao xuất hiện tại đó là qua chuyện tiếng thì thầm của thư lại và viên quản ngại ngục. Trong tờ phiếu trát nói tới sáu người tù Chịu đựng án chém chuẩn bị gửi về điểm viên quản ngại ngục đang được quản lý nhằm thực hành án. Trong số đó Huấn Cao đó là “thủ xướng”. Quản ngục kể từ lâu tiếp tục nghe danh về Huấn Cao, là 1 người “văn võ toàn tài”. Nhân vật Huấn Cao tiếp tục xuất hiện tại một cơ hội con gián tiếp như thế.

Thế rồi Nguyễn Tuân tiếp tục mang đến Huấn Cao xuất hiện tại một cơ hội thẳng với những hành vi thể hiện tại sự khí phách của tôi cơ là: “vỗ loại gông nặng trĩu bảy tám tạ xuống thềm đá”, “đánh thuỳnh một cái”. Thái chừng khinh thường, ko thèm chấp sự hăm dọa nạt của chiến sĩ dẫn giải. Mặc mặc dù là kẻ tử tù vẫn thản nhiên nhận rượu thịt tuy nhiên viên quản ngại ngục fake cho tới, thậm chí là ông còn coi này đó là một chiếc hứng bình sinh vẫn thông thường thực hiện. Đồng thời cũng đã cho chúng ta biết ông là 1 người dân có lòng tự động trọng, ko ham lợi danh và sinh sống chính với bổng tâm, với đậm chất cá tính của tôi. Huấn Cao còn trực tiếp thắn đáp trả lúc biết viên quản ngại ngục van lơn chữ của mình: “Ta nhất sinh ko vì như thế vàng ngọc hoặc quyền thế tuy nhiên nghiền bản thân ghi chép câu đối bao giờ”.

Huấn Cao còn hiên ngang quật cường ở vị trí ông coi coi thường toàn bộ những kẻ đại diện thay mặt mang đến giai cung cấp cai trị, những kẻ tận dụng quyền thế tuy nhiên áp bức, bóc tách lột dân lành lặn. Huấn Cao chỉ coi những thương hiệu cơ là 1 đám “tiểu dân thị oai”. Nguyễn Tuân tiếp tục mang đến tao thấy một Huấn Cao thản nhiên đương đầu với toàn bộ tất cả, một trái đất hoàn toàn có thể tự tại ngay lập tức chủ yếu điểm tù ngục nhốt. cũng có thể trình bày quân thù, giai cung cấp cai trị hoàn toàn có thể nhốt ông về thân xác chứ không hề thể giam cầm hãm tâm trạng của ông. Huấn Cao đem chuyến còn vấn đáp trực tiếp thắn trước sự việc kính cẩn của viên quản ngại ngục Khi fake rượu thịt mang đến ông rằng: “Ngươi căn vặn tao ham muốn gì? Ta chỉ ham muốn mang 1 điều: Là mái ấm ngươi chớ đặt điều chân vô đây”.

Xem thêm: kẹo dẻo vị quýt

Ở Huấn Cao tao còn thấy ở ông là 1 người rất là tự động trọng. Không vì như thế tài sản, quyền lợi tuy nhiên sinh sống trái khoáy với bổng tâm của tôi, sinh sống quỵ luỵ trước kẻ thống trị của quân thù. Cá tính của ông còn được thể hiện tại qua chuyện tiếng mô tả “Tính ông vốn liếng khoảnh, trừ địa điểm tri kỉ, ông không nhiều Chịu đựng mang đến chữ”. Đây cũng đó là nguyên nhân vì như thế sao thuở đầu ông ko Chịu đựng mang đến viên quản ngại ngục chữ. Huấn Cao ý niệm rằng chỉ mất thiên bổng vô sáng sủa, tấm lòng biệt nhỡn nhân tài, yêu thương mến nét đẹp thì mới có thể xứng đáng quý, xứng đáng trân trọng. Đây cũng là vấn đề tuy nhiên Khi Huấn Cao hiểu rằng tấm lòng “biệt nhỡn nhân tài” của viên quản ngại ngục thì ông mới nhất hiểu rõ sâu xa được tấm lòng yêu thương nét đẹp của quản ngại ngục và ra quyết định mang đến viên quản ngại ngục chữ là tạo ra một cảnh tầm cỡ mang đến kiệt tác cơ đó là cảnh mang đến chữ.

Huấn Cao là 1 người rất rất khẳng khái, sẵn sàng nhận sai, sẵn sàng giãi tỏ tâm tư tình cảm, tâm lý của tôi với tri kỉ. Khi biết tấm lòng của viên quản ngại ngục ông tiếp tục nên thốt lên rằng: “Thiếu chút nữa tao phụ tổn thất một tấm lòng vô thiên hạ”. Thêm vô cơ ông còn thể hiện tiếng khuyên nhủ mang đến viên quản ngại ngục: “Tôi bảo thực đấy, thầy quản ngại nên tìm đến quê mái ấm tuy nhiên ở, thầy hãy bay ngoài loại nghề nghiệp này lên đường rồi mới nhất nghĩ về cho tới việc đùa chữ. Tại phía trên, vô trốn ngục tù khó khăn tạo được thiện bổng mang đến lành lặn vững vàng và rồi cũng nhem nhuốc tổn thất loại đời hiền lành lên đường.” cũng có thể thấy đó là tiếng khuyên nhủ trân trở thành của Huấn Cao vày ông như tiếp tục coi viên quản ngại ngục là 1 trong mỗi tri kỉ của tôi tuy nhiên nhắc nhở. Đồng thời cũng qua chuyện tiếng khuyên nhủ bên trên tao hoàn toàn có thể thấy được ở anh hùng Huấn Cao tựa như một nghệ sỹ tài hoa, là người dân có sự tồn bên trên của loại tài, nét đẹp và điều thiện.

Qua những phân tách bên trên hoàn toàn có thể thấy rằng anh hùng Huấn Cao đem những vẻ đẹp tươi khác người. Tại ngay lập tức vùng ngục tù, ngay lập tức trước tử vong tuy nhiên ông ko hề cảm nhận thấy e kinh mà còn phải nhìn thấy tri kỉ của đời bản thân. Đây là 1 hình tượng nhằm lại nhiều tuyệt vời mang đến người hâm mộ, đem theo hướng thâm thúy tư tưởng của người sáng tác Khi ý niệm về giai cung cấp cai trị và bị trị.

Mẫu 3

Lời giải chi tiết:

Nguyễn Tuân là 1 mái ấm văn tài hoa – khí phách. Ngay từ xưa Cách mạng mon Tám, ngòi cây viết ấy tiếp tục biết phía thiện, phía mỹ nhằm lần rời khỏi và lưu tích lại mang đến đời những vẻ đẹp nhất của 1 thời vang bóng. Trong nhiều vẻ đẹp nhất của Vang bóng 1 thời xuất bạn dạng năm 1940, nổi lên một vẻ đẹp nhất chói lòa, tỏa nắng rực rỡ, vẻ đẹp nhất của hình tượng anh hùng Huấn Cao vô truyện cộc Chữ người tử tù có tiếng của ông.

Nhân vật Huấn Cao được phát minh từ là một nguyên vẹn khuôn đem thực vô cuộc sống, này đó là thi sĩ Cao chống Quát nhân vật khí phách lại có tiếng ghi chép chữ đẹp nhất 1 thời. Nguyên khuôn vốn liếng tiếp tục đẹp nhất, tuy nhiên Khi lên đường vô kiệt tác, nhờ điển hình nổi bật hoá thẩm mỹ và nghệ thuật, đang trở thành một hình tượng anh hùng lung linh lan sáng sủa với tía vẻ đẹp nhất tỏa nắng rực rỡ chói loà: vẻ đẹp nhất của tài hoa; của khí phách hiên ngang quật cường, của "thiên lương" vô sáng sủa. Ba vẻ đẹp nhất này sẽ không tách tách nhau tuy nhiên ràng buộc nghiêm ngặt cùng nhau nhằm làm ra vẻ đẹp nhất của anh hùng lí tưởng của Nguyễn Tuân.

Huấn Cao là 1 người nghệ sỹ chân chủ yếu rất rất mực tài hoa, khan hiếm đem vô thẩm mỹ và nghệ thuật thư pháp. Ông "viết chữ rất rất nhanh chóng và đẹp". Chữ ghi chép của ông đang trở thành những tranh ảnh thẩm mỹ và nghệ thuật và là niềm khát khao của những trái đất si mê loại đẹp: "có được chữ ông Huấn Cao tuy nhiên treo là mang 1 vật báu bên trên đời". Nhưng Huấn Cao là 1 trái đất sinh sống đem nhân cơ hội, biết tự động trọng. Ông luôn luôn trực tiếp đặt điều chữ tâm bên trên chữ tài, bên trên cả bạc vàng, địa vị: "Ta nhất sinh ko vì như thế vàng ngọc hoặc quyền thế tuy nhiên nên nghiền bản thân ghi chép câu đối bao giờ". Cho nên van lơn được chữ của ông ko nên là chuyện dễ dàng, ko nên người nào cũng van lơn được trừ tía người chúng ta tri kỉ, tri kỷ của ông: "Tính ông vốn liếng khoảng tầm, kể từ địa điểm tri kỷ, ông không nhiều Chịu đựng mang đến chữ". Tuy thế, tuy nhiên Khi ông "thấy loại tấm lòng biệt nhỡn liên tài" của viên quản ngại ngục thì ông lại tán thành mang đến chữ "nào tao đem biết đâu một người thầy Quản phía trên và lại đem những sở trường cao quý như thế. Thiếu chút nữa, tao lên đường phụ tổn thất một tấm lòng vô thiên hạ".

Những tiếng khuyên nhủ của Huấn Cao với viên quản ngại ngục tiếp tục thể hiện tại rõ ràng ý kiến thống nhất thân thích loại tâm và loại tài, thân thích nét đẹp và loại thiện: "Ta khuyên nhủ thầy Quản nên thay cho vùng ở lên đường. Chỗ này sẽ không nên là điểm nhằm treo một bức lụa white với những đường nét chữ vuông tươi tỉnh nó trình bày lên những tham vọng vùng vẫy của một đời con cái người", "tôi bảo thực đấy, thầy Quản nên tìm đến mái ấm quê tuy nhiên ở tiếp tục, thầy hãy bay ngoài loại nghề nghiệp này lên đường tiếp tục, rồi hãy nghĩ về cho tới chuyện đùa chữ. Tại phía trên, khó khăn lưu giữ loại thiên bổng mang đến lành lặn vững vàng và rồi cũng cho tới nhem nhuốc tổn thất cả đời người hiền lành đi". Lời khuyên nhủ chân tình này của Huấn Cao làm ra xúc động mạnh và cảm hoá được viên quản ngại ngục.

Huấn Cao còn là 1 người nhân vật, ăm ắp khí phách, sinh sống hiên ngang ko hề khuất phục trước oai quyền và đấm đá bạo lực. Huấn Cao là 1 lãnh tự động của trào lưu dân cày khởi nghĩa, ngang nhiên ngăn chặn triều đình, Khi bị tóm gọn, cổ treo gông, bị giải vào trong nhà lao đợi ngày xử chém ông vẫn đàng hoàng, ko hề kinh sệt: "Huấn Cao hàng đầu gông, cù cổ lại bảo bao nhiêu chúng ta đồng chí: rệp gặm tôi, đỏ hỏn khắp cổ lên rồi. Phải gạ gẫm gông đi". Lời viên quản ngại ngục trình bày với thầy thư lại càng thực hiện nổi trội loại tài và loại khí phách của Huấn Cao: "Thầy đem nghe người tao tháp canh Huấn Cao ngoài loại tài ghi chép chữ chất lượng, lại còn tài giỏi bẻ khoá và vượt lên ngục nữa không?". Trong tù "Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như cơ là 1 việc vẫn thực hiện vô loại hứng bình sinh khi khồng hề bị giam cầm cầm", Huấn Cao còn coi thường bỉ viên quản ngại ngục, kẻ tóm vô tay quyền lực tối cao hoàn toàn có thể quấy rầy, tấn công đập bản thân vì như thế ông những tượng viên quản ngại ngục này giống như từng nào viên quản ngại ngục không giống. Thái chừng coi thường bỉ của ông được thể hiện tại khá rõ ràng vô câu vấn đáp thắc mắc của viên quản ngại ngục: "Vậy ngài đem cần thiết thêm thắt gì nữa van lơn cho biết thêm. Tôi tiếp tục nỗ lực chu tất", "Ngươi căn vặn tao ham muốn gì? Ta chỉ ham muốn mang 1 điều. Là mái ấm ngươi chớ đặt điều chân vô đây".

Huấn Cao là 1 trái đất rất rất yêu thương nét đẹp, điều thiện. Chính nên là tuy nhiên ông thông cảm được tấm lòng biết yêu thương nét đẹp của viên quản ngại ngục, mang đến chữ viên quản ngại ngục. Và cũng chủ yếu vì như thế đem ý niệm thống nhất thân thích nét đẹp và điều thiện nên Huấn Cao tiếp tục khuyên nhủ viên quản ngại ngục nên về quê, tách vứt loại nghề nghiệp quản ngại ngục để giữ lại lấy nét đẹp và điều thiện.

Cảnh mang đến chữ ra mắt ở loại thời khắc tối tiếp tục về muộn và vô một chiếc không khí chật hẹp, tối tăm trong phòng ngục với "một cảnh tượng xưa ni trước đó chưa từng đem, tiếp tục bày rời khỏi vô một chống tối chật hẹp, lúc nào cũng ẩm ướt, tường ăm ắp mạng nhện rác rưởi, khu đất bừa bến bãi phân loài chuột, phân gián". Trong cảnh này, người sáng tác tiếp tục khéo tạo nên những hình hình ảnh trái lập. Thứ nhất là sự việc trái lập thân thích nét đẹp của "tấm lụa white tinh", "phiến lụa óng", "nét chữ vuông tươi tỉnh tắn", thoi mực thơm" với loại dơ dáy, dơ của "buồng tối chật hẹp, lúc nào cũng ẩm ướt, tường ăm ắp mạng nhện rác rưởi, khu đất bừa bến bãi phân loài chuột, phân gián". Thứ nhì là sự việc trái lập toàn thân hình ảnh người tù "cổ treo gông, chân vướng xiềng đang được dậm tô đường nét chữ bên trên tấm lụa white tinh nghịch căng bên trên miếng váng" với hình hình ảnh viên quản ngại ngục "khúm núm" và thầy thư lại gầy nhom gò "run run rẩy bưng chậu mực". Sự trái lập loại nhất mang đến tao thấy thân thích điều ác, điểm tăm tối trong phòng ngục nét đẹp vẫn sinh sống, ko hề bị chi tiêu khử. Trong sự trái lập loại nhì tao thấy một sự gửi hoá quyền lực tối cao. Viên quản ngại ngục tóm vô tay quyền quấy rầy, tấn công đập Huấn Cao lại trở nên "khúm núm" trước Huấn Cao. Đó hợp lý và phải chăng đó là sức khỏe của nét đẹp, điều thiện tiếp tục thắng lợi loại xấu xí điều ác.

Qua hình tượng anh hùng Huấn Cao, Nguyễn Tuân ham muốn giãi tỏ những ý niệm của tôi về nét đẹp. Với Nguyễn Tuân, loại tài nên song song với loại tâm. Cái đẹp nhất và điều thiện ko thể tách tách nhau. Đó là 1 ý niệm thẩm mĩ tiến thủ cỗ của người sáng tác.


Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 10 - Kết nối trí thức - Xem ngay

Báo lỗi - Góp ý

2k8 Tham gia ngay lập tức group share, trao thay đổi tư liệu học hành miễn phí