cố thiếu gia đừng giả vờ nữa quân dao

Vào một ngày sau tròn trĩnh mươi 2 năm tổn thất liên hệ với Dao Dao, Cố Tư Bạch vô tình hội ngộ cô, tuy nhiên thời điểm này tiếp tục không thể là cô nhóc tóc đính nơ hồng, nhì má bánh bao phúng phính dễ thương của mươi năm trước đó, tuy nhiên được xem là thiếu thốn phái đẹp mươi bảy tuổi tác, vô nằm trong xinh đẹp mắt, dễ thương, tương tự như ánh mặt mày trời tỏa nắng rực rỡ.

Lần cơ Cố Tư Bạch cho tới tham gia lễ hạn chế băng khánh trở thành khối hệ thống tủ sách không tính phí mang lại học viên cấp cho phụ vương toàn Gianh Thành tự Cố gia tài trợ. Khi sự kiện chuẩn bị chính thức, anh sở hữu Smartphone nên ra đi ngoài hiên chạy dài nghe, khi một vừa hai phải hớt tóc máy thì nghe được giờ của bao nhiêu cô nàng.

Bạn đang xem: cố thiếu gia đừng giả vờ nữa quân dao

“Dao Dao, Dao Dao... đợi tớ với, cậu chạy nhanh chóng thế thực hiện gì?”

“Nhanh lên, tớ mong muốn ngồi bao nhiêu mặt hàng ghế bên trên, tớ mong muốn tặng hoa lá này nhằm cảm ơn Cố gia” .

“Nhưng anh ấy sẽ không còn nhận đầu” Cô các bạn cơ xua tay.

“Tớ quí xem sách, tủ sách ngôi trường bản thân không nhiều sách hoặc vượt lên trước, tớ tiếp tục coi demo hạng mục sách bên trên

hệ thống của tủ sách mới nhất, sở hữu thật nhiều sách hoặc, tớ mong muốn cảm ơn chúng ta thôi.”

“Được rồi, tuy nhiên lát chớ thực hiện tớ xấu xí mặt mày đấy nhé Dao Dao.”

“Hì hì, lên đường mau thôi, ko chậm rì rì tổn thất bây giờ?

Cô gái với mái đầu cột đuôi ngựa, cái áo sơ-mi White nằm trong phần chân váy xếp ly gray clolor khiến cho Cố Tư Bạch đứng hình tổn thất một khi lâu.

Bởi cái thương hiệu “Dao Dao” cơ tấn công động những kí ức nhập anh, từng sở hữu một cô bé nhỏ rất rất dễ thương thương hiệu “Dao Dao” lao vào cuộc sống anh. Anh cũng từng hứa với những người bà tiếp tục khuất của cô ấy bé nhỏ tiếp tục thông thường xuyên cho tới thăm hỏi và che chở, bảo đảm cô bé nhỏ.

Cố Tư Bạch tức thời sải bước đuối theo gót, cho tới tận Khi nhập hội ngôi trường, trông thấy nhì cô nàng một vừa hai phải nãy ngồi tức thì mặt hàng ghế loại phụ vương, góc nhìn Dao Dao đồ sộ tròn trĩnh, trong veo, anh như trông thấy hình bóng Dao Dao bé nhỏ nhỏ của mươi năm trước đó.Anh gọi trợ lý cho tới, bảo khảo sát về cô nàng thương hiệu Dao Dao cơ.

Sau cơ Cố Tư Bạch hạn chế băng khánh trở thành khối hệ thống tủ sách, về lại nhà, hình bóng cô nàng nhỏ Dao Dao vẫn quẩn xung quanh nhập tâm trí anh.

Thời lừa lọc trôi nhanh chóng thiệt, bẵng lên đường một chút ít tuy nhiên tiếp tục mươi 2 năm. Cô bé nhỏ dễ thương năm nào là tiếp tục trở thành thiếu thốn phái đẹp vô nằm trong xinh đẹp mắt. Tài liệu khảo sát được khiến cho anh càng chắc chắn là cơ đó là Dao Dao bé nhỏ nhỏ của anh ý.

Nhưng năm ấy Dao Dao sẵn sàng đua ĐH, còn anh cũng bận túi những vết bụi với việc của doanh nghiệp lớn, nên có thể đua phảng phất sở hữu thời hạn rảnh anh tiếp tục cho tới cổng ngôi trường cô, đợi coi cô nằm trong bạn hữu bản thân tan học tập về, chỉ coi thông thoáng qua chuyện một chút ít cũng đầy đủ khiến cho anh hạnh phúc một ngày dài.Anh mong muốn đợi cho tới Khi cô đua đỗ ĐH, anh sẽ tới bắt gặp cô, tiếp tục tiến hành lời hứa hẹn với bà nước ngoài của cô ấy.

Cũng nhập thời hạn này Cố Tư Bạch mang lại xây cất Dao Uyển, anh tiếp tục gửi ngoài biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Cố gia, sinh sống song lập, thiết kế xây dựng đế chế tài chủ yếu của riêng biệt bản thân. Mọi loại vô nằm trong chất lượng đẹp mắt và trót lọt, cho đến ngày hôm ấy, Khi kí kết kết thúc phù hợp đồng với đối tác chiến lược quốc tế, Cố Tư Bạch tự động tài xế quay trở lại.

Anh nghĩ về cho tới việc Quân Dao tiếp tục đỗ ĐH, giờ đây Dao Uyển cơ phiên bản tiếp tục xây kết thúc, chỉ từ một trong những khuôn khổ, anh mài miệt tâm lý coi nên cho tới và trình bày với cô làm sao?

“Dao Dao, anh Bạch đây?” Hay là, “Xin xin chào em, anh là Cố Tư Bạch”

Nhưng liệu cô ấy còn lưu giữ anh không? Lúc cơ Dao Dao mới nhất chỉ năm tuổi tác, tiếp tục mươi 2 năm trôi qua chuyện, liệu cô còn chút kí ức nào là về anh không?Đang mải do dự tâm lý, đùng một phát một độ sáng mắt chói chiếu trực tiếp nhập mặt mày, Cố Tư Bạch vô thức nheo đôi mắt, ngoảnh đầu coi lịch sự mặt mày.

“Rầm!” một giờ vang lên, con xe xoay tròn trĩnh,

lật nhào, Cố Tư Bạch coi không gian dần dần tối lên đường trước đôi mắt, giây sau cuối trước lúc ngất lịm lên đường, anh trông thấy hình hình họa cô bé nhỏ với nhì bím tóc xinh xinh phân tách đôi bàn tay tròn tròn về phía anh.Anh mong muốn fake tay bắt lấy tay cô bé nhỏ, tuy nhiên khắp cơ thể cứng đờ, áp lực rơi xuống cái hố đen giòn thâm thúy thăm hỏi thẳm và giá rét, hình hình họa cô bé nhỏ cứ xa vời dần dần, lờ mờ nhòe dần dần.

Rồi Cố Tư Bạch ngất lịm lên đường, tổn thất trọn vẹn ý thức. Anh và đã được fake cho tới cơ sở y tế, cuộc phẫu thuật kéo dãn dài xuyên suốt bao nhiêu giờ, tuy nhiên chỉ cứu giúp được tính mạng con người tuy nhiên không hỗ trợ anh tỉnh lại.

Cố gia mướn chưng sĩ và nhân viên cấp dưới tốt nhất có thể che chở anh, anh ở chống dịch VIP.Tiểu Hoa cũng thông thường xuyên cho tới che chở Cố Tư Bạch. Cũng nhờ sở hữu Tiểu Hoa tuy nhiên Khi anh tỉnh dậy, chúng ta tiếp tục rất có thể lên plan nhằm vờ vịt vẫn là kẻ thực vật.

Những chuyện tiếp sau đó Quân Dao đã và đang biết.

Quân Dao nghe Cố Tư Bạch kể kết thúc, cô tĩnh mịch hồi lâu, dường như cô sở hữu những kí ức lờ mờ nhạt nhẽo

mà anh một vừa hai phải kể. Cô nhăn ngươi, rất mất thời gian sau mới nhất lên giờ.

“Hình như em khá khí lưu giữ rời khỏi rồi, tuy nhiên ko lưu giữ được cụ thể

“Nhóc con cái vô tâm, sau cuối cũng lưu giữ rời khỏi anh rồi hả?” Cố Tư Bạch cười cợt.

“Không sở hữu, tự khi cơ em còn bé nhỏ vượt lên trước tuy nhiên, làm thế nào tuy nhiên lưu giữ được chứ?”

“Như vậy là chỉ mất anh nặng trĩu tình thôi, còn người nào là cơ thiệt nhanh chóng quên tuy nhiên.”

Quân Dao cười cợt khinh khích, “Vậy là anh quí em kể từ bé nhỏ à?”

Anh ly nhẹ nhõm nhập đầu cô, “Lúc cơ anh coi em như cô em gái phiền toái của tớ thôi.”

Xoa xoa địa điểm bị anh ly, cô phản chưng. “Hứ, em khá bị ngoan ngoãn đấy, chủ yếu anh cũng trình bày em là cô bé nhỏ ngoan ngoãn nên anh mới nhất quí mà”

“Ừm, thực sự ngày bé nhỏ rất rất ngoan ngoãn, rất rất nghe điều, sao giờ đây lại ko nghe điều anh vậy nhỉ.”.

Quân Dao mở miệng to, cắm một nhát nhập ngực anh. “Đồ xấu xí.”

“Đau!” Ai cơ kêu ầm lên, rồi xoa xoa địa điểm bị cắm, “Là em tâm lý bậy bạ, anh sở hữu trình bày gì đâu.”

“Còn trình bày nữa là em cắm đấy.” “Biết rồi, bà cô nhỏ” “Còn dám gọi em là bà cô?

“Vâng, thưa cô nàng xinh đẹp tuyệt vời nhất bên trên đời của cô ấy, em mà còn phải ko Chịu đựng ngủ là sáng sủa mai đôi mắt trở thành panda đấy”.

Màn tối yên tĩnh tĩnh, không khí tĩnh mịch như tờ, cả nhì cũng dần dần chìm nhập giấc mộng.

Sáng bữa sau, Khi Quân Dao tỉnh mới lớn Cố Tư Bạch tiếp tục tách nệm kể từ lúc nào, địa điểm điểm anh ở tiếp tục rét mướt ngắt. Cô vươn vai, lau chùi cá thể rồi ra đi ngoài, căn vặn Tiểu Hoa.

“Tiểu Hoa, thiếu thốn gia bữa sớm chưa?Tôi nấu nướng gì cơ mang lại anh ấy nhé.”

“Thiếu phu nhân, thiếu thốn gia ngày hôm nay cho tới doanh nghiệp lớn, ko ở thư phòng”

“Thế à?” Quân Dao sở hữu chút hụt hẫng, bao nhiêu mon ni khi nào là anh cũng ở kề bên, như hình với bóng với cô, khiến cho cô tiếp tục vượt lên trước thân thuộc và nương tựa nhập xúc cảm ấy rồi.

Cô húp qua chuyện một ly sữa rồi nhân khi không tồn tại ai, lén quăng quật món ăn lên đường, rồi chạy nhập chống, thực sự không tồn tại chút khẩu vị nào là tuy nhiên. Cô ngỏ ngăn tủ, lại chính thức loay hoay tập dượt thực hiện len chọc.

Làm lờ mờ cả đôi mắt xuyên suốt buổi sáng sớm, tuy vậy ko rời khỏi được trở thành phẩm đàng hoàng nào là tuy nhiên coi bao nhiêu Con vật và trái cây đã và đang đẹp lung linh hơn ngày hôm qua thật nhiều rồi. Chắc chắn cô tiếp tục thực hiện được trang bị đẹp mắt như ngoài mặt hàng thôi.

Lúc cô đang được say sưa thực hiện tiếp một trái ngược dâu tây thì đùng một phát Smartphone vang lên, nghĩ về là Cố Tư Bạch gọi bản thân, Quân Dao vui vẻ mừng nạm lấy Smartphone, tuy nhiên bên trên màn hình hiển thị lại hiển thị một mặt hàng số kỳ lạ.

Quân Dao nhíu ngươi, Smartphone của nàng hầu như chỉ nhằm liên hệ với CỐ Tư Bạch, Tiểu Hoa, những vệ sĩ và Quân Khải. Do dự một khi, Quân Dao mới nhất ấn nút nghe.

“Chị, là em phía trên, Từ Mạn Nhu đây? Đầu mặt mày cơ vang lên tiếng nói gấp rút.

“Mạn Nhu? Cô lần tôi sở hữu việc gì thế?”

“Hoắc Thiên Phong ra phía bên ngoài rồi, em lén lấy được Smartphone gọi mang lại chị. Điện thoại bàn ở phía trên cũng trở thành nghe lén, em không đủ can đảm người sử dụng.”

Nhớ cho tới việc Cố Tư Bạch trình bày Từ Mạn Nhu rất có thể là kẻ của Hoắc Thiên Phong sở hữu ý gài bẫy tiếp cận cô, Quân Dao vấn đáp khá rét mướt nhạt nhẽo, “Ừm”.Mé cơ rõ rệt Từ Mạn Nhu khá hồi hộp thấy lúc thái phỏng xa vời cơ hội của cô ấy, cô ấy thở nhiều năm một khá, “Em biết tất cả chúng ta mới nhất bắt gặp nhau vội vã vàng sở hữu nhì phiên, cũng coi như đơn thuần người xa vời kỳ lạ. Em bị nhốt ở phía trên nửa năm trời, dù là ăn trộm được Smartphone cũng ko biết gọi mang lại ai. Bây giờ quên chị, em mong muốn kết các bạn với chị thôi. Nếu chị thấy phiền toái thì em hớt tóc máy ạ. Cảm ơn chị tiếp tục nghe em nói”.

Càng những câu cuối giọng Từ Mạn Nhu càng nhỏ rộng lớn và rầu rĩ. Quân Dao khá mủi lòng, một cô nàng nhỏ như vậy chắc chắn là sinh sống với thương hiệu ác ma mãnh như Hoắc Thiên Phong ko dễ dàng và đơn giản 1 chút nào.

Xem thêm: bần tăng bl

“Ừm... chị rất rất vui vẻ được kết các bạn với em!” Quân Dao trình bày.

“Thật ạ?” Phía mặt mày cơ, Từ Mạn Nhu vui vẻ mừng reo lên khe khẽ, “Tốt vượt lên trước, vậy là em sở hữu các bạn rồi.”

Quân Dao cho là Cố Tư Bạch trình bày chính, rất có thể Từ Mạn Nhu tiếp cận cô, cũng rất có thể biết đâu cô rất có thể một vừa hai phải gom Từ Mạn Nhu một vừa hai phải gom bản thân, chính vì vậy trong thời điểm tạm thời cô đồng ý kết các bạn với Từ Mạn Nhu, cứ nhằm coi tình hình thế nào là rồi ứng vươn lên là tiếp.

Từ Mạn Nhu hạnh phúc trình bày, “Em gọi chị là gì được?”

“Tôi thương hiệu Quân Dao.” “Em gọi chị là chị Dao nhé?” “Được.”.

“Nếu hôm nào là em được ra phía bên ngoài, bà mẹ bản thân nằm trong lên đường ăn nhé” Từ Mạn Nhu đang được hạnh phúc thì thầm đùng một phát nghe giờ bước đi phía ngoài hiên chạy dài, tuy vậy thì thầm Smartphone tuy nhiên cô vẫn loại tai lắng tai, duy nhất giờ động cũng thót tim.

“Chị Dao, hắn về rồi, em hớt tóc đây” Nói rồi Từ Mạn Nhu vội vã vàng hớt tóc máy, cô gọi Smartphone nhập cái túi, kéo kín rồi nhét nhập vào địa điểm trữ nước

bồn cầu. Xong xuôi, Từ Mạn Nhu vờ vịt ngỏ vòi vĩnh nước cọ tay, tiếp sau đó ra đi.

Hoắc Thiên Phong tiếp tục nhập chống, tia nắng bên phía ngoài hấp thụ vào càng nổi trội vóc người to lớn, sinh sống mũi trực tiếp tắp và cặp đôi mắt ưng giá rét, thâm thúy thẳm, góc nhìn như nhìn xuyên tâm lý người đối lập.

Hắn tao coi Từ Mạn Nhu khiến cho cô ấy bất giác rùng bản thân, cúi đầu, tương tự như đã trở nên phát hiện việc cô ấy dấm dúi người sử dụng Smartphone.

“Chuẩn bị lên đường, ngày mai tôi lên đường công tác làm việc.”

“Anh lên đường công tác làm việc thì tương quan gì cho tới tôi?” Từ Mạn Nhu cự lại.

Hoắc Thiên Phong nhíu ngươi, vươn tay túm lấy cằm cô, ngón tay thon nhiều năm của hắn miết nhẹ nhõm lên làn domain authority White như sứ của Từ Mạn Nhu.

“Lần này em tiếp tục lên đường nằm trong tôi.”

Từ Mạn Nhu nuốt một ngụm nước miếng, cũng ko nỗ lực vùng vẫy làm cái gi, cô ấy tiếp tục vượt lên trước quen thuộc Với những hành vi thô bạo của Hoắc Thiên Phong rồi.

“Tôi biết rồi.” Từ Mạn Nhu gật đầu.

Hoắc Thiên Phong lưu giữ chặt cái cằm tinh xảo của cô nàng nhỏ, hắn cúi đầu, một tay lưu giữ chặt gáy cô, nụ hít bạo dạn, tục tằn ập xuống. Từ Mạn Nhu trừng đôi mắt coi hắn.

“Nhắm đôi mắt lại” tiếng nói giá rét, bá đạo vang lên phía trên mặt tai. Từ Mạn Nhu vô nằm trong tức phẫn uất, tuy nhiên cô ấy biết cơn phẫn uất của cô ấy ấy chẳng là gì ví

Với việc chọc phẫn uất Hoắc Thiên Phong, chính vì vậy đành miễn chống nhắm đôi mắt, tuy nhiên cô ấy mím chặt môi, nhằm đem song môi giá rét của Cố Thiên Phong cọ xát bên trên môi bản thân.

Hôn một hồi lâu, Hoắc Thiên Phong thỏa mãn nhu cầu buông cô ấy rời khỏi, tiếp sau đó trình bày.“Tối ni cất cánh, lưu giữ đem những cỗ váy tôi quí.”

Nói rồi hắn xoay người tách ngoài chống, nghe giờ giầy domain authority càng ngày càng tách xa vời, Từ Mạn Nhu mệt rũ rời ngồi phệt xuống sàn mái ấm.

Từ Mạn Nhu vốn liếng là cô nhi, cô ấy vững mạnh ở trại trẻ em không cha mẹ, cần sinh sống cuộc sống đời thường vô nằm trong cay đắng rất rất. Một năm trước đó, Khi một vừa hai phải đầy đủ tuổi tác, cô ấy tiếp tục tách ngoài trại không cha mẹ, chính thức đến lớp ĐH. Để sở hữu chi phí ăn học tập, Từ Mạn Nhu cần đi làm việc tăng thật nhiều việc.

Một người các bạn của cô ấy ấy tiếp tục rủ cô ấy tới quán bar thực hiện đáp ứng rượu. Công việc cực kỳ giản dị và đơn giản, đơn thuần đứng sụp rượu mang lại những người dân lắm chi phí nhiều của. Từ Mạn Nhu vốn liếng không thích cho tới những điểm xô tình nhân, phức tạp như vậy, tuy nhiên đúng vào khi ấy, Khi cô về thăm hỏi trại trẻ em không cha mẹ mới nhất biết bé nhỏ An, đứa trẻ em không cha mẹ mới nhất sáu tuổi tác lại bị dịch ngày tiết White, giờ đây cần thiết thật nhiều chi phí nhằm trị liệu. Nhìn bé nhỏ An gầy guộc gò, yếu hèn ớt, hai con mắt sáng sủa lung linh như nhì vì như thế sao tập dượt vẽ những đường nét vẽ quệch quạc, dễ thương, lòng Mạn Nhu nhức như dao hạn chế.

Cô ấy ra quyết định theo gót người các bạn cơ tới quán bar thực hiện lần chi phí, cô ấy mong muốn gom bé nhỏ An giành được cuộc sống đời thường thông thường, được trưởng thành và cứng cáp, được vui vẻ đùa tương tự như bạn hữu nằm trong trang lứa.

Ở cơ thực sự rất dễ dàng lần chi phí, những việc làm trước đó Từ Mạn Nhu từng thực hiện như vạc tờ rơi, gia sư đều chẳng ngấm nhập đâu, thực hiện cả mon cũng chỉ vị một bữa tối thực hiện ở sàn bar.

Cô nhẩy vào lần chi phí, tuy nhiên tất cả thực sự có thêm cái giá chỉ của chính nó, điểm càng dễ dàng lần chi phí thì sẽ càng nguy nan, ở phía trên vàng thau lộn lạo, những cô nàng tươi tắn xinh đẹp mắt tiếp rượu như khoản nhậu mang lại những kẻ lắm chi phí nhiều của cho tới phía trên vui vẻ đùa.

Một phiên, Từ Mạn Nhu bị người tao tấn công dung dịch ham mê, tiếp sau đó trở nên “món đá quý tặng người con trai nhiều chi phí Hoắc Thiên Phong. Sau tối năng lượng điện cuồng ấy, Hoắc Thiên Phong rất rất quí cô nàng nhỏ xinh đẹp mắt tinh ma xảo như búp bê vị sứ này. Hắn ngay tắp lự lấy cô về, nhốt nhập biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang này.

Từ Mạn Nhu rất nhiều lần mong muốn quăng quật trốn, tuy nhiên đều bị tóm gọn lại, bị nhốt nhập tầng hầm dưới đất, bị quăng quật đói. Cô ấy vô nằm trong khổ cực, sau cuối chỉ rất có thể thỏa hiệp, cầu van nài Hoắc Thiên Phong cứu giúp lấy bé nhỏ An.

Hắn tao rời khỏi một ĐK, đồng ý chi chi phí lần người hiến tủy và chi phí thực hiện phẫu thuật mang lại bé nhỏ An, với ĐK cô cần trở nên búp bê sinh sống của hắn, nhằm hắn tùy ý đùa giỡn, lúc nào đùa ngán tiếp tục ném cô lên đường.

Nhưng tiếp tục nửa năm trôi qua chuyện, Từ Mạn Nhu cảm nhận thấy một vừa hai phải khổ cực một vừa hai phải khinh thường phiên bản thân thuộc bản thân. Cô ấy rõ rệt là 1 SV chất lượng, vậy tuy nhiên giờ đây lại trở thành công xuất sắc cụ vạc tiết của con trai. Có rất nhiều lần, Từ Mạn Nhu ngâm mình trong nước nội địa cả giờ đồng hồ thời trang, kì cọ người cho tới đỏ gay ứng, rướm ngày tiết, tuy nhiên thực hiện cơ hội nào thì cũng ko khiến cho cô ấy thấy bản thân hạn chế không sạch lên đường một chút ít.

Lần trước Hoắc Thiên Phong dẫn cô ấy tiếp cận trung tâm thương nghiệp, mong muốn mua sắm vài ba bộ đồ áo “tình thú” mang lại cô ấy, một vừa hai phải điếm nhục, một vừa hai phải trông thấy Cơ hội quăng quật trốn xuất hiện trước đôi mắt, Từ Mạn Nhu nhân khi nhập chống thay cho trang bị, Khi Hoắc Thiên Phong ko nhằm ý ngay tắp lự liều mình quăng quật chạy.

Nhưng ko chạy được bao lâu đã trở nên người của Hoắc Thiên Phong xua đuổi theo gót, rồi bị hắn vác về. Buổi chiều hắn sở hữu cuộc xã phó ngay tắp lự dẫn cô theo gót, cô yêu cầu ăn lẩu cay, thiếu hiểu biết sao hôm cơ Hoắc Thiên Phong lại dễ dàng tính như thế, ngay tắp lự đồng ý lên đường nằm trong cô tới quán lẩu cay dân dã ngay sát bên cạnh hotel năm sao điểm hắn vừa vị trưa với đối tác chiến lược kết thúc.

Từ Mạn Nhu ko đói, cũng chẳng thèm ăn lẩu cay, tuy nhiên cô đùng một phát cảm nhận thấy mong muốn tới quán lẩu cay, muốn làm quấy rầy và hành hạ Hoắc Thiên Phong một chút ít. Có lẽ là linh giác, ở phía trên cô ấy bắt gặp được Quân Dao. Không biết cô ấy rất có thể nhờ Quân Dao gom bản thân trốn bay hay là không, vì như thế Hoắc Thiên Phong là tên gọi ác ma mãnh không người nào mong muốn chão nhập.

Nhưng Từ Mạn Nhu vẫn nuôi chút hy vọng, hy vọng một ngày bay ngoài thương hiệu ác ma mãnh này.

Buổi tối ngày hôm qua, sau thời điểm kể từ quán lẩu cay quay trở lại, Hoắc Thiên Phong ko trị cô ấy nhốt nhập tầng hầm dưới đất hoặc bắt nhịn đói, Từ Mạn Nhu còn cảm nhận thấy nghi vấn, sở hữu cần Hoắc Thiên Phong tuy nhiên cô ấy biết hoặc không? Hắn trước giờ luôn luôn rất rất tàn bạo.Cuối nằm trong Từ Mạn Nhu cũng vấn đáp được thắc mắc, ko cần hắn đùng một phát thay đổi tính, tuy nhiên có lẽ rằng Hoắc Thiên Phong bắt gặp được chuyện vui vẻ gì cơ, chính vì vậy ko trị cô như từng Khi. Nhưng hắn bắt cô đem những bộ đồ áo tình thú mua sắm chiều tối, rồi nhảy múa mang lại hắn coi.

Không biết hắn yên cầu từng nào phiên, cho đến tận Khi Từ Mạn Nhu ngất lên đường, ko biết gì nữa. Sáng ni rất rất mong muốn cô ấy mới nhất tỉnh dậy, khắp cơ thể nhức ê độ ẩm, thấy Hoắc Thiên Phong tiếp tục vứt đi kể từ lâu, cô ấy ngay tắp lự dấm dúi vào trong nhà lau chùi, lấy chiếc Smartphone dấm dúi giấu quanh được rời khỏi gọi mang lại Quân Dao.

Vừa rồi Hoắc Thiên Phong trình bày lên đường công tác làm việc và mong muốn fake cô ấy lên đường nằm trong. Dĩ nhiên cơ ko cần chuyến du ngoạn đùa hạnh phúc, Từ Mạn Nhu hiểu hắn chỉ mong muốn đem theo gót cô thực hiện dụng cụ vạc tiết tuy nhiên thôi.

Từ Mạn Nhu ngỏ tủ ăn mặc quần áo, cả một tủ ăm ắp ắp những bộ đồ áo hở lỗ đầy đủ hình đầy đủ dạng đầy đủ sắc tố. Sống mũi đùng một phát cay sè, nước đôi mắt như chuỗi châu đứt sợi, vòng nhiều năm bên trên gò má tinh xảo, White ngần như sứ của Từ Mạn Nhu.

Cô kéo những cỗ váy áo xuống, nhì tay siết chặt đám ăn mặc quần áo, cô gục lên lô ăn mặc quần áo ấy, khóc nấc ko trở thành giờ. Đau đớn, điếm nhục, tủi thân thuộc. Tại sao cô lại bắt gặp cần thương hiệu ác ma mãnh này?

Cô mong muốn được tự động do!

Cô mong muốn sinh sống cuộc sống của cô! Cô ko cần búp bê mang lại kẻ không giống tùy ý giầy vò!

Khóc ngán thì ngồi dậy, ở phía trên nửa năm trời, Từ Mạn Nhu tiếp tục vượt lên trước quen thuộc với việc này rồi. Từ nhỏ tiếp tục sinh sống nhập cô nhi viện, cô trưởng thành và cứng cáp, hiểu chuyện rộng lớn bạn hữu đồng trang lứa, cô hiểu thực trạng thời điểm này của tớ, nếu như cứ ở cơ tỉ ti chẳng mang lại lợi ích được gì.

Sau Khi khóc kết thúc, Từ Mạn Nhu lôi một cái vali rời khỏi, chính thức ném những bộ đồ áo nhập cơ.Vừa ném một vừa hai phải thì thầm nguyền rủa thương hiệu con trai khốn kiếp Hoắc Thiên Phong.

Buổi tối, chính bảy giờ Hoắc Thiên Phong quay trở lại, trông thấy Từ Mạn Nhu tiếp tục mang 1 cỗ ăn mặc quần áo nhiều năm, góc chống là 1 cái vali, hắn gật đầu ưng ý, “Đi thôi.”

Từ Mạn Nhu đem quần jean xanh rì và áo phông thun đen giòn, mái đầu cột cao, tươi tắn, xinh xẻo, tràn trề khá thở thanh xuân. Cô ko quí đem váy, càng ghét bỏ make up, vị nếu như đem váy rất rất sở hữu nguy hại bị thương hiệu ác ma mãnh cơ tận dụng, thậm chí còn có những lúc cô còn nghĩ về quẩn, mong muốn hủy diệt sắc của tớ lên đường nhằm Hoắc Thiên Phong không thể nhằm ý cho tới cô ấy nữa.

Bọn chúng ta lên cái máy cất cánh cá nhân sang trọng và quý phái,

bên nhập sở hữu chống thích hợp mang lại Hoắc Thiên Phong. Căn chống sang chảnh, coi như phòng tiếp khách sạn năm sao. Lần thứ nhất Từ Mạn Nhu lên đường máy cất cánh, lại là máy cất cánh kể từ nhân sang chảnh đến mức độ này khiến cho cô rất rất kinh ngạc. Nhưng còn nếu như không mang tên ác ma mãnh cơ kề bên, chắc chắn là tiếp tục tuyệt rộng lớn thật nhiều.

Hắn ngồi xuống ghế, búng tay. “Rót rượu mang lại tôi.”

Từ Mạn Nhu mím môi, với tay lấy một chai rượu mạnh, tuy nhiên hắn xua tay, “Thay bộ đồ áo không giống, rượu nho đỏ”

Xem thêm: cho ai sánh cùng trời đất

“Anh mong muốn tôi đem cái gì?” Từ Mạn Nhu khịt mũi, thấp tiếng nói.

“Dĩ nhiên là bộ đồ áo hầu gái đó?” Hoắc Thiên Phong nhếch môi, trình bày.

Cô lén trừng hắn một chiếc, rồi ngỏ vali, bươi lần bộ đồ áo hầu gái, tiếp sau đó trở về phía Tolet. Nhìn cái vali xếp lộn xộn ltinh tinh, Hoắc Thiên Phong nhíu ngươi, giọng cũng rét mướt xuống vài ba phần.