đọc truyện tổng tài lạc mất vợ yêu

Truyện nằm trong tác giả:

Ông Xã Là Quý khách hàng Thân

Bạn đang xem: đọc truyện tổng tài lạc mất vợ yêu

Yêu Em Thêm Lần Nữa

Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy

Tổng Tài Chỉ Yêu Mỗi Vợ

Điên Tình

Bảo Bối Nhỏ Của Boss

Căn chống âm u tự nhiên trở thành thiệt rét rực khi cảnh người nam nhi và người phụ phái nữ quấn lấy nhau bên trên chóng thiệt rét phỏng, triền miên ko dứt.

Tiếng тһở Ԁốᴄ gầm nhẹ nhàng của những người nam nhi hòa vô giờ гêп гɪ̉ thủ thỉ của những người phụ phái nữ, toàn bộ nhường nhịn như đang trở thành một sự phối kết hợp tuyệt đối hoàn hảo vậy:

- Ưm...aaa...xin xỏ anh nhẹ nhàng chút...!

Cô vừa vặn khóc vừa vặn cầu xin xỏ anh, bên trên khuôn mặt mày xinh đẹp mắt của cô ấy được một dải lụa black color bịt đôi mắt lại.

Vì thế tức thì chủ yếu bạn dạng thân thiết cô cũng ko biết người nam nhi đang được һàпһ һạ тһâп хáᴄ của tớ là ai nữa.

Nghe giờ cầu xin xỏ thủ thỉ của cô ấy mặt mày tai bản thân, anh không chỉ ko Chịu đựng tạm dừng và lại càng đôn đốc mạnh rộng lớn vô vào cô, môi anh dò la kiếm môi cô, chuẩn chỉnh xác cúi xuống thơm.

Môɪ ʟưỡɪ ᴠɑ ᴄһạᴍ пһɑᴜ ᴋịᴄһ ʟɪệт пóпɡ Ьỏпɡ ᴋһɪếп ᴄһᴏ ᴆầᴜ óᴄ ᴄô ᴍơ һồ, һỗп ʟᴏạп.

Сả ᴄơ тһể ᴄô Ԁᴏ Ьị ɑпһ ᴍạпһ ᴍẽ һᴏạт ᴆộпɡ гɑ ᴠàᴏ ᴋһɪếп ᴄһᴏ ᴄô гᴜпɡ ʟắᴄ ᴍạпһ.

Cơ thể mềm mịn của cô ấy nhường nhịn như đang được kiệt mức độ dần dần.

Rời ngoài môi cô, anh tìm tới khoanh tai nhạy bén của cô ấy, khẽ cắn:

- Cô khít chặt như thế, còn đòi hỏi tôi nhẹ nhàng thế này nữa?

Anh cười cợt cợt mặt mày tai cô, rồi cúi xuống gặm cái cổ nõn nường của cô ấy từng chút một.

Cô vừa vặn khóc vừa vặn bám lấy anh thiệt chặt để lưu lại mang đến bạn dạng thân thiết bản thân được thăng vì chưng.

Hai chân thon lâu năm mềm mại và mượt mà của cô ấy loạn xị quấn thân thiết anh, nhằm anh hoàn toàn có thể đơn giản và dễ dàng dịch rời rộng lớn.

Dải lụa bịt đôi mắt của cô ấy đã và đang ẩm ướt, bên trên vầng trán cô sở hữu vịn một tầng những giọt mồ hôi mỏng tanh, cô liên tiếp тһở Ԁốᴄ.

- Ưm...!

Người nam nhi lặn mị này thực sự ko rằng lí lẽ, đó là lần thứ nhất của cô ấy mà lại.

Sau anh tao hoàn toàn có thể ko biết xấu xa hổ nhưng mà thổ lộ những lời nói như thế chứ? Cô vừa vặn tức giận vừa vặn xấu xa hổ, ngay tắp lự tức khắc cắm chặt lấy song môi đỏ lòe mọng của tớ, ngăn ko mang đến bạn dạng thân thiết phân phát đi ra những giờ гêп гɪ̉ tê liệt.

Mãi cho tới khi sinh hoạt đoạn, anh mới mẻ bước thoát khỏi chóng, thanh nhã khoác lại ăn mặc quần áo.

Cô thời điểm hiện nay ở kiệt mức độ bên trên chóng, như con cái búp bê tuyệt đối hoàn hảo bị nhào nát nhừ.

Cô không thể mức độ lực nhằm túa dải lụa bịt đôi mắt đi ra nữa.

Anh khoác ăn mặc quần áo đoạn, không thích ở lại vô căn chống này mặc dù có một phút.

Trước khi cút, anh luôn nhớ rằng một câu:

- Từ giờ trở cút cô cần ở phía trên cho tới khi con cái của tôi được sinh đi ra.

Tiền phẫu thuật của tía cô, tôi tiếp tục nơm nớp vẹn tuyền.

Nói rồi anh tách cút và đóng góp rầm cửa ngõ lại.

Cô nghe anh rằng vậy đã và đang yên ổn tâm rộng lớn.

Cuối nằm trong tía cô cũng khá được cứu giúp rồi, tạ ơn trời khu đất.

Chỉ cần thiết tía cô bình an, bảo cô làm những gì cô cũng Chịu đựng.

- Thầy ơi, tía chắc chắn cần mạnh mẽ nhằm ngóng con cái về bên nhé.

8 giờ trước...!

Xem thêm: oan gia ngõ hẹp truyện

Bệnh viện lớn số 1 TP.HCM A thời điểm hiện nay rối loạn vô nằm trong, những nó chưng sĩ người nào cũng vất vả với việc cấp cho cứu giúp mang đến người bệnh.

Chiếc xe cộ cứu giúp thương được banh đi ra, người bệnh được đi vào cấp cho cứu giúp.

Phương Hân tá hỏa đuổi theo chóng cấp cho cứu giúp của tía bản thân, vừa vặn chạy vô nơm nớp kinh.

Cô kinh rằng tía bản thân có khả năng sẽ bị làm thế nào tê liệt, kinh rằng tía sẽ không còn qua quýt ngoài rơi rụng.

Nghĩ cho tới việc này, cô ko thể kìm được nước đôi mắt nhưng mà nhảy khóc nức nở.

Dù sở hữu xẩy ra chuyện gì cút chăng nữa, cô chắc chắn cần dò la từng phương pháp để cứu giúp sinh sống tía bản thân.

Đến chống cấp cho cứu giúp, chưng sĩ ngăn cô lại ở phía ngoài:

- Phiền người thân người bệnh hãy ở ngoài ngóng.

Trong khi chờ đón, cô lo lắng không yên.

Cảm giác này chẳng lành lặn một ít này, liệu tía cô sở hữu ổn định không? Mong rằng ông ấy tiếp tục bình an.

Từ nhỏ cho tới rộng lớn cô sinh sống nằm trong tía bản thân, tuy rằng gia đạo nghèo khổ nàn, tuy nhiên tía khi nào thì cũng nâng niu cô, nhẫn nhịn cô nhằm cô được ăn no khoác rét.

Chính bàn tay tía tiếp tục tảo tần thao tác vất vả nhằm nuôi cô rộng lớn khôn khéo như ngày thời điểm hôm nay.

Vậy nhưng mà cho đến ngày thời điểm hôm nay, khi tía đột ngột ngất cút, cô mới mẻ hiểu được té ra sâu sắc vô khung hình tía đã biết thành bệnh dịch đặc biệt nặng trĩu rồi.

Vậy nhưng mà cô vẫn ko hề hoặc biết gì cả:

- Hức hức, tía ơi con cái xin xỏ lỗi.

Là đàn bà bất hiếu.

Hức hức...!

Cô ôm mặt mày nhảy khóc nức nở.

Bao nhiêu trong năm này cô toàn đến lớp xa cách ngôi nhà, không tồn tại thời hạn nhằm che chở mang đến tía.

Còn tía thì vẫn luôn luôn rằng với cô là hãy yên ổn tâm học tập, tía tiếp tục nơm nớp vẹn tuyền tất cả mang đến cô.

Bố rằng tía tìm kiếm được việc làm nhẹ dịu, tuy nhiên lộc mon cũng ko tệ, tía còn rằng là ở trong nhà tía đặc biệt ăn no khoác đặc biệt rét, bảo cô ko cần thiết phiền lòng gì cả.

Vậy nhưng mà...toàn bộ đều là tía giả dối.

Bố đã trải toàn bộ những việc làm vất vả việc nặng nhằm dò la đi ra được từng đồng xu tiền nhằm nuôi cô học tập ĐH.

Ngày thời điểm hôm nay cô xin xỏ về ngôi nhà thăm hỏi tía, khi vừa vặn phát hiện ra cô, tía mỉm cười cợt thoả nguyện rồi ngất cút.

Một lát sau, chưng sĩ mới mẻ Open bước đi ra và rằng với cô:

- Bệnh của tía cô đặc biệt nặng trĩu, rất cần được phẫu thuật cấp.

Mời cô cút thanh toán giao dịch chi phí viện phí nhằm Cửa Hàng chúng tôi hoàn toàn có thể tổ chức phẫu thuật.

Nghe chưng sĩ rằng vậy, khuôn mặt mày xinh đẹp mắt của cô ấy tái ngắt như hạn chế.

Cô ngay tắp lự lưu giữ chưng sĩ lại và hỏi:

- Tiền phẫu thuật là từng nào ạ?

- Ít nhất cũng cần là 50 triệu.

Cô sững sờ, dần dần buông tay chưng sĩ đi ra.

50 triệu ư? Cô biết lấy đâu đi ra số chi phí rộng lớn trong tầm thời hạn cụt như vậy?

Nhưng nhưng mà, hiện nay tía cô còn đang được nguy hại cho tới tính mạng của con người, cô không thể sự lựa lựa chọn này không giống nữa rồi.

Xem thêm: thần lòng ở rể hồ cửu

Cô nom vô cửa nhà chống cấp cho cứu giúp một lần tiếp nữa, vệ sinh nước mắt:

- Thầy ơi tía, cả cuộc sống tía tiếp tục vất vả nhằm nuôi con cái.

Bây giờ, xin xỏ hãy nhằm con cái được bù đậy điệm lại mang đến tía..