được gặp lại em

Chương 26: Vị khách hàng ko ngờ


Cũng như thông thường lệ, ngày ngày tiếp tục đi làm việc rồi về mái ấm ăn cơm trắng, ngủ ngủ nhiều lúc còn bị hắn hành hạ và quấy rầy cho tới sáng sủa như tối ngày qua và ngày qua là công ty nhật, cô và hắn được ngủ như thông thường lệ nhưng tại hắn với chuyện cần thiết giải quyết và xử lý nên đã từng đi kể từ sớm. Cô ở trong nhà 1 mình, thời điểm ngày hôm nay cô mang trong mình một cái áo len ấm cao cho tới cổ với white color tuy nhiên nó cũng ko thực hiện phai lạt chuồn color domain authority cô tiếp tục vậy song má đỏ rực ứng Lúc giá tiền cho tới còn khiến cho cô nổi trội rộng lớn trong dịp tuyết rơi.

Bạn đang xem: được gặp lại em

Cô đang được ngồi bên trên ghế chao, tay tóm cuốn sách ngôn tình thiệt dày, chân đung fake nhằm đẩy ghế chao, mồm thì dìm nga vô bão. Đến lát sau thời điểm bão thổi từng đợt buốt giá tiền, cô mới nhất vội vàng quyển truyện lại, chuồn vòng quần thể vườn ngắm nhìn và thưởng thức từng cành hoa oải hương thơm cô quí nhất, cô mỉm cười cợt lắng đọng, nụ cười cợt hoà với tia nắng sớm mai khiến cho nụ cười cợt ấy càng thêm thắt tươi tắn rói như 1 ông mặt mũi trời loại nhì.

Hết một vòng, cô chuồn vào trong nhà. Mặt không bao giờ thay đổi, chân bước từng bước cẩn trọng vô phòng tiếp khách rồi coi người nam nhi có vẻ như chững trạc đang được ngồi bên trên salon:

- Cho căn vặn ông cho tới đó là.....?

- Tôi là phụ vương của Tuấn Kiên, cứ gọi tôi là Dương lão gia chuồn.

- Ồ, vậy thì Dương lão gia đợi tôi một chút ít, tôi lấy chút trà rét chào người.

Mi tâm ông nheo lại, bất giác quan sát về phía Ngọc Anh. Ông thì thầm suy nghĩ " Đúng là rất rất giống" kiểu như hắn như đúc người phụ phái nữ năm này đã thực hiện tim ông xao xuyến. Cả đời này, ông ko lúc nào gạt bỏ người phu nhân quá cố của ông, tuy nhiên Tuấn Lãnh biết người phụ nữ cơ ko cần con cái phu nhân ông tuy nhiên Ngọc Anh thực sự rất rất sắc nét kiểu như bà ấy nên này cũng là lí vì thế tại vì sao Tuấn Kiên lại yêu thương Ngọc Anh như năm xưa Tuấn Lãnh yêu thương phu nhân bản thân Bạch Hiểu. Nhưng điều ông kinh hoàng nhất giờ đây đó là liệu Ngọc Anh tiếp tục mến yêu Tuấn Kiên thiệt lòng hoặc chỉ quay trở về nhằm huỷ khử nam nhi ông như năm cơ Bạch Hiểu từng thực hiện với ông.

Ông để ý để ý Ngọc Anh từng hành vi một tuy nhiên cho tới Lúc cô bưng trà rời khỏi Lúc ông lại hòn đảo đôi mắt sang trọng phía không giống vờ vĩnh như ko quan hoài cô.

Cô bưng trà hoa lài rời khỏi vì như thế đó là loại trà tuy nhiên Dương Tuấn Kiên yêu thích húp nhất nên cô suy nghĩ cứng cáp phụ vương anh ấy cũng húp được. Cô nhẹ dịu từng bước xối trà rồi đẩy sang trọng mang lại ông, nhẹ nhõm giọng nói:

- Dương lão gia, chào ngài người sử dụng trà.

- Để cô Chu phía trên cần khách hàng sáo rồi, cô cứ thao tác làm việc của tôi chuồn, tôi ở phía trên đợi Kiên về.

- Không sao, tôi cũng không tồn tại gì thực hiện, tôi nằm trong ngài đợi anh ấy về bên.

Cô rằng rồi, nhanh gọn ngỏ tiếp quyển truyện rời khỏi phát âm. Tuấn Lãnh thì vẫn vậy, ông tóm tờ báo, tay còn sót lại hương thụ ly trà vì thế cô trộn lòng ko ngoài lý tưởng. Ngay kể từ ban sơ, Lúc kể từ lần thứ nhất coi cô ở buổi tiệc, pong trọn vẹn ko thể tin tưởng được cô lại rất có thể kiểu như Bạch Hiểu cho tới vậy tuy nhiên sau nằm trong Lúc ông hiểu rằng Chu Ngọc Anh là phụ nữ của Chu Kiết Thần thì lòng ông lại ko yên lặng được. Ông cũng suy nghĩ cả đời cô coi rời khỏi cần thay đổi lấy tình thương nhằm trả giá chỉ cho việc sự không tương đồng của phụ thân u bản thân. Nhưng trầm dìm được một lúc thì ông lại khàn giọng lên giờ đồng hồ căn vặn cô:

- Cô Chu và Kiên mái ấm tôi có vẻ như như thể ko cần quan hệ thông thường.

- Tôi và anh ấy cũng thân quen nhau được sát một mon rồi thưa Dương lão gia.

Xem thêm: lâm phàm truyện

- Người tao rằng trái khoáy ko sai. Dù yêu thương nhau thì xa nhau muôn trùng thì vẫn mãi cùng mọi người trong nhà, nhì người tái ngộ thì được xem là số trời ko cô Chu?

- Ý ngài là sao? Tôi và anh ấy trước đó chưa từng bắt gặp nhau.

- Vậy coi rời khỏi là cô Chu vẫn không biết gì về chuyện năm xưa à!

- Tôi.....

Chưa kịp nhằm cô vấn đáp hoặc nhằm Tuấn Lãnh cần lên giờ đồng hồ đợt nữa thì Tuấn Kiên thời điểm này lên buóc vô đĩnh đạc và lên tiếng:

- Người cho tới đó là với việc gì? Không cần từng nào trong năm này ông trước đó chưa từng ghé thăm điểm này sao.

Hắn sau thời điểm có được tin tưởng của những người thực hiện vô mái ấm thì tức thì chạy về tức thì tuy nhiên cũng vừa vặn kịp và vừa vặn trễ vì như thế hắn trễ Lúc nhằm phụ thân bản thân rằng khiến cho cô tò lần về chuyện năm xưa còn kịp là ko làm cho phụ thân hắn cần rằng thêm thắt gì nữa. Việc với ngày Tuấn Lãnh tiếp tục lần hắn thủ thỉ cũng nằng vô dự tính của hắn vì như thế hôm cơ vô buổi tiệc, người tuy nhiên hắn nhằm ý là để ý hắn tối đa đó là phụ vương hắn.

Tuấn Lãnh coi hắn vẻ không dễ chịu, đó là vẻ mặt mũi của nam nhi Lúc tái ngộ phụ thân bản thân sao đích thiệt là khiến cho người tao tức bị tiêu diệt. Ông đứng lên chuồn vô chống sách rồi trầm tiếng nói với Tuấn Kiên:

- Đi thôi, tất cả chúng ta cần thiết thủ thỉ trước lúc từng chuyện quá muộn.

Hắn cho tới nhanh chóng mặt mũi cô, ôm cô vô lòng rồi khẽ rằng mặt mũi tai cô:" Không sao đâu" rồi hán buông cô rời khỏi, theo gót sau Tuấn Lãnh.

Cô cứ mãi ngắm nhìn và thưởng thức không còn phụ vương của Kiên rồi lại coi Kiên, khi sau cô mới nhất quan sát về cuộc thủ thỉ với Duong Lão gia truócHắn cho tới nhanh chóng mặt mũi cô, ôm cô vô lòng rồi khẽ rằng mặt mũi tai cô:" Không sao đâu" rồi hán buông cô rời khỏi, theo gót sau Tuấn Lãnh truóc cơ. Vấn đề này thực hiện cô thiệt sự tò lần, ông ấy tuồng như biết gì cơ về mái ấm gia đình cô hoặc ví dụ điển hình là về chuyện năm xưa của cô ý tuy nhiên cô cũng nhanh gọn qua chuyện chuồn và coi cơ như câu nói. rằng phấn khởi tai vì như thế biết chuyện năm cơ nhường nhịn như chỉ mất bản thân cô biết là cô quí hắn thôi.

- Con với biết là bạn dạng thân mật đang khiến gì không? Con nghe câu nói. tao rằng như bão phảng phất qua chuyện tai à. Con với còn lưu giữ nó là ai ko, con cái của quân địch làm thịt u con cái đấy.

- Con lưu giữ tuy nhiên con cái biết cô ấy không tồn tại lỗi vậy tại vì sao cô ấy cần trả giá chỉ mang lại tuy nhiên phạm tội vì thế phụ vương u cô ấy tạo nên.

Xem thêm: thần hào từ thi đại học sau bắt đầu

- ......

- Nhanh chóng kết thúc đẩy cái tình thương rất đẹp của con cái chuồn.

Cô đứng ở ngoài tuy nhiên không thích nghe cuộc thủ thỉ của nhì người tuy nhiên giờ đồng hồ nạt nộ của ông thực hiện cô tò lần vậy rồi cho tới bây gioqf cô vẫn ko tin tưởng được thực sự tôi vừa nghe được và cũng chủ yếu năm cơ Tuấn Kiên đó là Tuấn Thành. Cô rất rất bất thần tuy nhiên cả tối hôm cơ cô cũng đối xử rất rất thông thường trừ khi hán căn vặn cô sao vậy, cô chỉ đáp là khá mệt mỏi và sau nằm trong cô van nài hắn mang lại cô xoay quay về mái ấm một ngày và tất nhiên hắn cũng ko cự tuyệt, cứ thế làm cho cô chuồn tuy nhiên hắn nào là biết ngày cô về sẽ vẫn rất rất mơ hồ nước.