hôn nhân chớp nhoáng quấn quýt chồng yêu

Ba ngày sau.

Vợ ông chồng căn nhà chúng ta Hoa đem phụ nữ cho tới trường bay.

Bạn đang xem: hôn nhân chớp nhoáng quấn quýt chồng yêu

Bọn chúng ta và căn nhà bác bỏ cả đang được luận bàn xong xuôi không còn rồi, phụ nữ đơn thuần thay cho thế Hoa Mộng Lê gả vô, cho tới Khi nhìn thấy Hoa Mộng Lê, sẽ tới thay đổi lại.

Ngồi lên máy cất cánh, Hoa Hiểu Bồng hít một khá thiệt thâm thúy, bất giác sờ cánh tay bóng nhoáng.

Vòng tay của cô ý mất mặt rồi, là rơi ở hotel vô ban đêm hôm ấy.

Đó là di vật A Thông nhằm lại mang đến cô, là đồ dùng cô yêu thương quý nhất.

Cô lén cho tới hotel dò thám, tuy nhiên ko thấy, chắc chắn rằng bị người nam nhi mượn bão bẻ măng cơ nạm cút rồi.

Đã hung bạo cô, còn trộm đồ dùng của cô ý, đích thị là tên gọi nam nhi cặn buồn phiền thông thường mọn lại còn bỉ ổi.

Một ngày nay cơ, cô cần tìm kiếm được anh tớ, lấy vòng đeo tay về.

Sân cất cánh Long Thành, người cho tới đón cô là chú Lưu quản ngại gia căn nhà chúng ta Lục.

Nhà chúng ta Lục là gia tộc đệ nhất ở Long Thành, phú khả địch quốc[1].

[1] phú khả địch quốc(富可敌国): ý chỉ vô cùng giàu
Nhà chúng ta Hoa là mái ấm gia đình thông thường, sở dĩ hoàn toàn có thể thực hiện thân thiện với căn nhà chúng ta Lục, là cũng chính vì năm cơ khi ông nội Hoa thực hiện lái xe, đang được mất mát vì như thế cứu vãn ông cụ Lục, vì thế ông cụ Lục tự động bản thân đưa ra quyết định thơm sự này, và phụ nữ căn nhà chúng ta mới mẻ nở ngươi nở mặt mày gả vào trong nhà nhiều.

Tháng trước, bà cụ Lục bị bệnh dịch vào viện, hy vọng con cháu trai hoàn toàn có thể nhanh chóng trở thành thơm, nên ngay tắp lự sai người cút căn vặn cưới căn nhà chúng ta Hoa.

Vốn là Hoa Mộng Lê gả vào trong nhà chúng ta Lục, ko suy nghĩ cho tới nhị tuần trước đó, cô ấy vậy nhưng mà thất lạc một cơ hội kì quái.

Bác cả Hoa không còn cơ hội, đành phát biểu với em trai, gả Hoa Hiểu Bồng vô.

Người căn nhà chúng ta Lục luôn luôn ko xuất hiện nay trước giới truyền thông, hình ảnh chụp thái tử gia cũng không tồn tại bên trên mạng, tuy nhiên Hoa Mộng Lê vẫn suy nghĩ rời khỏi cơ hội thăm hỏi dò thám không nhiều thông tin của anh ấy tớ.

Anh tớ nặng trĩu cho tới 260 cân nặng, đầu trọc, lông ngươi cao thấp, đôi mắt híp, mũi đỏ au, môi mỏng mảnh, khuôn mặt mày tràn trề tươi tắn, phát biểu công cộng là một trong những thương hiệu phệ vô nằm trong xấu xa, còn tồn tại thật nhiều loại kỳ kỳ lạ kinh khủng không giống, nhưng mà cần thiết nhất anh tớ là gay, quí nam nhi.

Đối với Hoa Hiểu Bồng, che thực sự chuyện tốt, anh tớ sở hữu ko đứng đắn cút nữa cũng sẽ không còn đụng chạm vô cô.

Đi vô tô trang căn nhà chúng ta Lục, cô tương tự là gái căn nhà quê tăng trưởng TP. Hồ Chí Minh vậy[2], điểm này hoành tráng khiến cho cô cần chặc lưỡi.

[2] *Nguyên văn 刘姥姥进大观园: Già Lưu (刘姥姥): hero vô Hồng Lâu Mộng, là bà một dân cày, quê mùa hóa học phác hoạ tuy nhiên đảm bảo chất lượng bụng, tươi sáng, bởi sở hữu mối liên hệ xa cách nhấp lên xuống xa cách lơ với Giả phủ nên 3 phen cho tới Giả phủ, Đại Quan Viên là một trong những khuôn viên sang chảnh, lung linh của Giả phủ, kỳ tích Già Lưu cho tới Đại Quan Viên tương tự với ‘nhà quê lên tỉnh’ của nước Việt Nam ạ.

( Nguồn: Phù Hiểu, em là của anh ấy.

)
Trong phòng tiếp khách.

Ghế sofa đặt tại trung tâm được tạo bởi domain authority cá sấu , tuy nhiên Hoa Hiểu Bồng ngồi ko cảm nhận thấy tự do thoải mái, cứ cảm nhận thấy lo lắng không yên.

Ngồi ở đối lập cô, là bà Lục, u ông chồng sau này của cô ý.

Bà khoan thai thanh trang, khuôn mặt mày vô nằm trong xinh đẹp mắt, đem bám theo vẻ cao quý kể từ khi sinh rời khỏi.

Uống một hớp trà, bà âm thầm reviews cô một phen, góc nhìn rét lùng, ko phủ giấu quanh vài ba phần ghét bỏ vứt.

Nếu ko cần vì như thế di ngôn của ông cụ, bà tớ làm thế nào hoàn toàn có thể được chấp nhận con cái trai cưới một đứa phụ nữ điểu ti[3] ko môn đăng đối chứ?
[3] điểu ti : ý chỉ những người dân thanh niên xuất thân thiện túng bấn thông thường, ko chi phí tài ko thế lực
“Cô đó là Hoa Hiểu Bồng?" Giọng phát biểu của bà tớ lạnh lùng.

"Vâng ạ.

" Cô gật đầu, vấn đáp.

“Đều là phụ nữ căn nhà chúng ta Hoa, cho dù là cô hoặc là chị cô, ai gả vô đều giống như nhau, căn nhà chúng ta Lục Cửa Hàng chúng tôi coi như đang được vâng lệnh bám theo lời hứa hẹn.

Bác cả cô mong muốn sính nghi là một trong những ngàn vạn [4], tôi tiếp tục cho tất cả những người đem tới.

” Khóe mồm bà Lục khá nhếch lên, lòi ra nụ cười cợt châm biếm.

[4] Một ngàn vạn=10 triệu tệ
Vẻ mặt mày này Hoa Hiểu Bồng coi vô vào đôi mắt, cảm nhận thấy khá không dễ chịu.

Bác cả đòi hỏi căn nhà chúng ta Lục sính nghi một ngàn vạn, sao cô một chút ít cũng ko biết?
Ông là vì như thế chi phí chữa trị bệnh dịch mang đến Tiểu Phong?
Có số chi phí cơ, cha mẹ hoàn toàn có thể trả không còn nợ, còn hoàn toàn có thể mời mọc bác bỏ sĩ tốt nhất có thể mang đến Tiểu Phong.

Nghĩ tiếp đây, cô cũng không thể quá rối rắm.

Cô gả vô trên đây, đó là vì như thế cứu vãn Tiểu Phong.

"Cảm ơn ngài.

" Giọng phát biểu của cô ý vô cùng nhỏ như con muỗi kêu.

Vẻ trào phúng bên trên mặt mày bà Lục càng hiện nay rõ ràng, góc nhìn bà tớ coi tương tự đang được coi một thương hiệu ăn xin cúi đầu cám ơn đang được thân phụ thí.

Xem thêm: truyện nhất túy kinh niên

Bà tớ đang được khảo sát thực trạng của cô ý, vô căn nhà túng bấn rớt mùng tơi, sở hữu phát biểu là ăn xin cũng ko sai.

"Được rồi, tôi mệt nhọc rồi, bảo dì Mai cho tới thu xếp mang đến cô cút.

"Bà tớ khoát tay, tăng trưởng bên trên tầng, tựa như coi cô tăng chút nữa thì tiếp tục vô cùng phiền lòng.

Người phụ nữ giới trung niên đứng ở ở kề bên tiếp cận : "Cô Hoa, mời mọc bám theo tôi.

"
Bà dẫn cô lên lầu thân phụ, đem cô vô chống loại nhất ở phía bên trái.

Bên vô là white color đen ngòm, toát rời khỏi sự sang chảnh và nhã nhặn, thú vị tầm đôi mắt nhất là hình ảnh to tướng rộng lớn phía trên tường, vô cơ là một trong những con cái báo đốm sinh sống động rất thật, như thể bất kể khi nào thì cũng hoàn toàn có thể nhảy rời khỏi, hô mưa gọi bão.

Hoa Hiểu Bồng mệt rũ rời, rất cần được ngâm mình trong nước tắm nước giá, rồi tự do thoải mái ngủ một giấc.

Nằm vô nhà vệ sinh mát-xa, cô tự do thoải mái cho tới ngủ thiếp cút.

Người sở hữu chi phí thiệt biết thưởng thức.

Nửa tối giờ đồng hồ chuông vang lên, xuất hiện nay một người to lớn đẹp mắt trai như thần tiên giáng lâm.

Anh bước tiến thanh trang, giơ tay nhấc chân đều đem bám theo vẻ cao quý kể từ khi sinh rời khỏi.

Trong phòng tiếp khách lặng phăng phắc, toàn bộ quý khách đều đang được ngủ say vô chiêm bao đẹp mắt, không có ai biết anh quay trở lại.

Tầng thân phụ là bờ cõi của riêng rẽ anh.

Nhìn thấy đèn chống tắm sáng sủa, lông ngươi um tùm của anh ấy nhíu lại, vô đôi mắt lóe lên sự sắc bén.

Trong chống tắm phổ biến nước chảy, còn tồn tại giờ đồng hồ khẽ kêu cứu vãn của cô nàng.

Anh giẫm cửa ngõ xông vô.

Bọt nước vô nhà vệ sinh rộng lớn văng tung tóe, một cô nàng Trắng như tuyết vùng vẫy ở phía bên trong, như thể bị chìm nước: “Cứu mạng….

cứu…”
Đáng bị tiêu diệt, thương hiệu ngốc này kể từ đâu nhô rời khỏi vậy?
Anh một tay nhấc cô lên, ném lên nền khu đất rét như băng, động tác sở hữu chút thô bạo.

Ở bên trên sàn căn nhà Hoa Hiểu Bồng choài người về phần bên trước kịch liệt ho khan.

Cô ngâm mình trong nước vô nhà vệ sinh ngủ thiếp cút, bất tri bất giác bóng trượt té vô, tợp bao nhiêu ngụm nước, tiếp sau đó ko trườn dậy nổi, suýt chút nữa thì bị tiêu diệt đuối.

"Cảm ơn anh đang được cứu vãn tôi.

" Cô ho liên tiếp, mới mẻ thở lại được.

"Muốn bị tiêu diệt thì cút nơi khác, chớ thực hiện không sạch nhà vệ sinh của tôi.

" Người nam nhi trầm thấp phát biểu, góc nhìn rét lùng sắc bén như lưỡi dao, còn tràn vẻ khinh thường bỉ, tựa như vô đôi mắt anh đấy là thương hiệu trẻ ranh ngu xuẩn hài hước.

"Tôi! Tôi vô tình ngủ thiếp cút.

" Cô lúng túng lý giải, khi ngấc đầu lên, ngược tim đập ‘thình thịch’, đấy là phản xạ lắc động thông thường sau Khi bắt gặp người mẫu.

Người nam nhi trước đôi mắt quá anh tuấn, quá đẹp mắt, vô nằm trong hoàn thiện, ngược thực không như là kẻ thông thường.

Chỉ là bên trên người anh tản rời khỏi khá thở giá rét như băng tô, thực hiện mang đến sức nóng phỏng chống tắm cũng thấp xuống bám theo.

"Cô là heo sao?" Anh nhếch mồm lạng ta lùng trào phúng.

Chỉ sở hữu heo mới mẻ ngu đến mức độ dìm vô nhà vệ sinh rồi ngủ thiếp, suýt chút nữa khiến cho bản thân bị chết trôi.

Cô xấu xa hổ cho tới mặt mày đỏ au tía tai, thấy góc nhìn của anh ấy coi quý khách bản thân, cô mới mẻ ngạc nhiên vạc hiện nay phiên bản thân thiện không tồn tại khoác ăn mặc quần áo, ngay tắp lự thét chói tai nạm khăn tắm quấn lại khung hình.

"Anh! anh hoàn toàn có thể rời khỏi ngoài không?" Bây giờ tới mức domain authority đầu cô đang dần đỏ au giá lên, giống như trứng tôm đung nóng.

"Đây là chống tắm của tôi, người nên lăn lộn là cô.

" Đôi đôi mắt rạm thúy moi hoa của những người nam nhi khá híp lại, sở hữu chút lạnh lẽo.

Cô lập cập rẩy, bao bọc lấy cánh tay: "Anh là ai?"
"Cô là ai?" Anh căn vặn ngược lại.

"Tôi là! " Cô ngừng lại, trong vòng thời hạn ngắn ngủn ko biết nên giải quí thế này về thân thiện phận của tôi, cô xoay đem vị giác : "Tôi là khách hàng mời mọc cho tới trên đây.

Xem thêm: tư tự vạn thiên

"
Cô còn ko dứt tiếng, ngay tắp lự nghe thấy anh ko kiên trì vung rời khỏi một câu : "Cho cô thân phụ mươi giây, bặt tăm ngoài tầng này.

"
Hiển nhiên, thân thiện phận cô, anh ko thèm nhằm ở trong tim.

Trong lòng cô căng thẳng mệt mỏi, anh là kêu cô cút khỏi tầng này, chứ không cần cần là cút khỏi chống tắm, chống của cô ý trên tầng này, cút ra phía bên ngoài, cô ngủ ở đâu chứ?.