lệ minh vũ

“Minh Vũ, nài lỗi, tôi với lỗi với cậu, tôi…” Mộ Thừa ko trình bày nổi nữa. Anh xoay người, thống khổ kháng trán.

Trong hiên chạy dọc tràn ngập giờ đồng hồ khóc nghẹn ngào. Lệ Minh Vũ ko khóc tuy nhiên mặt mày anh tái ngắt nhợt khiến cho người đối lập nhìn thấy rưng rức lòng.

Bạn đang xem: lệ minh vũ

Lúc sau, tiếng nói thê bổng của anh ấy vang lên, “Nhiễm đâu? Tôi ham muốn bắt gặp cô ấy, không tồn tại tôi ở cạnh, cô ấy tiếp tục kinh khủng.”

“Minh Vũ…” Mộ Mạn Vân khóc té nhập lòng Lệ Thiên. Thấy đàn ông vì vậy, bà nhức lòng khôn ngoan xiết.

Mộ Thừa hít thâm thúy, anh chỉ nhập chống cung cấp cứu giúp, “Vào cút, cô ấy ở phía bên trong.”

Lệ Minh Vũ tiến thủ nhập nhập, bước tiến của anh ấy cứng ngắc như bị sập chì. Tai anh vẫn đang được văng vọng lời nói của Tô Nhiễm nhập nhà thời thánh, “Tôi đồng ý.”

Đúng vậy! Cô cam tâm tự nguyện kết duyên với anh cho dù là tứ năm vừa qua hoặc tứ năm tiếp theo, tuy nhiên ông trời ko nhằm chúng ta tránh khỏi sự luân hồi của thời hạn. Bốn năm vừa qua, anh lựa chon thương tổn cô, tứ năm tiếp theo cô vẫn bị anh thực hiện hại…

Giang Dã và người xem cũng cút nhập chống cung cấp cứu giúp.

***

Trong chống cung cấp cứu giúp, Tô Nhiễm ở lặng bên trên bàn phẫu thuật. Mặt Tô Nhiễm tím tái ngắt, cái róc rủ xuống nhị mặt mày mặt cô, thực hiện khuôn mặt cô càng lợt lạt.

Lệ Minh Vũ nhịn nhường như lại ngửi thấy hương thơm tiết tanh tưởi tuy nhiên đợt này là tiết chảy kể từ người phụ phái nữ anh yêu thương thương…

Lệ Minh Vũ ngừng lại cạnh cô. Đôi đôi mắt anh thống gian khổ và vô vọng như cái thuyền đơn độc lạc lối ngoài hải dương khơi lẳng lặng ngóng nhìn Tô Nhiễm. Anh nhức nhối sờ mặt mày cô, rõ rệt cô vẫn tồn tại khá rét, vóc dáng cô trên mức cần thiết thong dong, nhìn chỉ như đang được ngủ tuy nhiên thôi.

“Nhiễm…” Giọng anh khàn khàn vang lên. Lệ Minh Vũ loạng choạng kháng tay nhị mặt mày bàn phẫu thuật, ôm cô nhập lòng.

Tại sao? Tại sao ông trời cần trêu cợt anh?

Hoà Vy lấp mồm khóc nấc lên, An Tiểu Đoá cũng vỡ oà nước đôi mắt, còn Tô Ánh Vân thì ngờ ngạc như bị rút không còn vong linh.

Lệ Minh Vũ nhìn Tô Nhiễm để ý, anh đan tay bản thân nhập tay cô, rồi kéo cô lên hít. Lệ Minh Vũ nhắm nghiền đôi mắt, nước đôi mắt chảy tràn bên trên khoé mi anh, ứ bên trên má Tô Nhiễm.

Anh cúi thấp người hít cô thiệt thâm thúy. Lòng anh nhức như dao tách.

Khi hít cô, Lệ Minh Vũ tựa hồ nước nghe thấy An Tiểu Đoá hét lên. Trong khi Lệ Minh Vũ còn chưa tồn tại phản xạ, anh cảm nhận thấy với hai tay mềm mịn và mượt mà này tê liệt đang được ôm chặt gáy anh.

Lệ Minh Vũ sững người lùi về sau, anh trợn đôi mắt nhìn người phụ phái nữ phía trên bàn mổ!

Đôi đôi mắt vốn liếng đang được nhắm tịt của Tô Nhiễm lười biếng nói chung biếng ngỏ đồ sộ. Cô áy náy nhìn vẻ mặt mày kinh hoàng như bắt gặp cần quỷ của người xem, rồi lại nhìn Lệ Minh Vũ, cô đựng giọng tức bực, “Nếu em tắt thở, anh cũng yên lặng thin thít vì vậy cần không?”

Lệ Minh Vũ ngớ người, anh ngỏ đồ sộ đôi mắt nhìn Tô Nhiễm.

Tất cả người xem đều sửng sốt. Nước đôi mắt của An Tiểu Đoá cũng ngừng rơi, lưu lại mặt mày má.

Tô Nhiễm nặng nhọc ngồi dậy, cô xoa cổ nhìn Lệ Minh Vũ, rồi thè lưỡi xấu xí hổ, “Xin lỗi, em biết em đùa khá quá…” Cô chỉ ham muốn trả thù oán trò đùa trước đám hỏi của anh ấy tuy nhiên ko ngờ lại khiến cho người xem nhức lòng vì vậy, nhất là mẹ…

“Tiểu Nhiễm, con cái, con cái ko sao…” Tô Ánh Vân mừng cho tới rớt nước đôi mắt.

Lời trình bày của bà như hóa học xúc tác thức tỉnh Lệ Minh Vũ. Anh xông lên trước, siết chặt vai cô, vòng đôi mắt của anh ấy đỏ lòe ửng…

“Nhiễm, em còn sinh sống, còn sống…” Ngay thời điểm hiện nay, anh nhịn nhường như quên không còn từng kể từ ngữ miêu tả.

Tô Nhiễm ko trêu anh nổi nữa, “Minh Vũ, anh…khóc?” Cô cảm hứng được nước đôi mắt lạnh ngắt của anh ấy. Tô Nhiễm ko ngờ anh tiếp tục khóc vì như thế cô.

Lệ Minh Vũ ko kìm được nữa, anh kéo mạnh cô nhập lòng.

“Ưm…”

“Coi chừng.”

Tiếng Tô Nhiễm rên nhức và câu nói. nhắc nhở của Mộ Thừacùng khi vang lên, Lệ Minh Vũ hấp tấp vàng thả tay. Trông thấy Tô Nhiễm chau mi, anh kinh khủng hãi chất vấn cô, “Em sao vậy? Nhiễm, em chớ doạ anh.”

Tô Nhiễm dở khóc dở mỉm cười, “Vết thương bên trên người em là thiệt. Tuy chỗ bị thương ko nguy hiểm tuy nhiên anh ôm em vì vậy, em Chịu ko nổi.”

Tình huống xẩy ra vượt lên trên nhanh chóng, nhanh chóng đến mức độ anh ko kịp phản xạ.

Xem thêm: truyện lôi dận

Mộ Thừa đi đi lại lại đánh giá, may là ko chạm trúng chỗ bị thương của cô ấy.

“Chuyện…chuyện này là sao?” Lệ Minh Vũ thều thào. Cuối nằm trong sau đó 1 giây tưởng ngàng, anh cũng đều có phản xạ, anh túm ngay lập tức Mộ Thừa, “Mộ Thừa, anh dám lấy chuyện này gạt từng người? Chán sinh sống cần không?”

Mộ Thừa vạn bất đắc dĩ, “Oan mang lại tôi vượt lên trên, tôi cũng trở thành xay buộc. Vả lại khi ở ngoài, tôi cũng ko trình bày là ko cứu giúp được Tô Nhiễm. Tất cả đều bởi người xem tự động diễn dịch, sao giờ đây lại trách móc tôi?”

“Anh luôn luôn mồm trình bày chưng sĩ không còn cơ hội, đang được nỗ lực cho tới nằm trong, còn nài lỗi bọn chúng tôi!” Lệ Minh Vũ quát tháo đồ sộ, “Nhiễm ko có gì, anh trình bày bao nhiêu câu nói. áy náy vì vậy thực hiện gì?”

Mộ Thừa nhấp lên xuống đầu, “Tôi bảo chưng sĩ nỗ lực cho tới nằm trong là trình bày chưng sĩ đang được răn dạy Tiểu Nhiễm chớ đùa vì vậy, tuy nhiên cô ấy đem kệ, chưng sĩ đương nhiên không còn cơ hội. Còn nài lỗi là vì như thế tội cần lường gạt người xem.”

“Chết tiệt thật!” Lệ Minh Vũ dỗi ko thể đấm một cú nhập mặt mày mộ quá.

“Lệ Minh Vũ!” Tô Nhiễm ngồi bên trên bàn phẫu thuật nghiêm khắc xung khắc la anh, “Anh thực sự loại chỉ mang lại quan tiền châu châm lửa, ko mang lại dân bọn chúng thắp đèn! Trước đám hỏi, ai lừa em bị chạm xe? Anh biết em thống khổ nhường nhịn này không? Có ai lường gạt loại như anh không? Bây giờ em chỉ nhằm anh nếm demo vị thống khổ, còn từng người…” Cô nhìn người xem, cố ý nổi nóng, “Mọi người đều theo đuổi phe anh ấy lừa tôi, tôi thực hiện vậy coi như thể huề.”

Lệ Minh Vũ vứt Mộ Thừa qua quýt một phía, “Bị chạm xe? Đụng xe pháo gì?”

Tô Nhiễm sững sờ chỉ Giang Dã, “Không cần anh xúi anh ấy gạt em, kêu anh bị chạm xe pháo ư? Còn kêu em tức khắc cho tới địa điểm tai nạn ngoài ý muốn, ngờ đâu cho tới điểm lại thấy anh thong dong ngồi bên trên vòng xoay ngựa mộc, lẽ này anh ko lừa em?”

Lệ Minh Vũ nhíu mi hồ nước ngờ, rồi vỡ lẽ xoay nhìn Giang Dã, anh hung hãn lên giờ đồng hồ, “Giang Dã! Không cần cậu trình bày với cách thức Nhiễm cho tới với vận tốc nhanh nhất có thể ư? Đó là cơ hội cậu suy nghĩ ra?”

“Ờ thì…” Giang Dã mỉm cười mỉm cười, anh ho khan lảng tách, “Tôi…tôi sực lưu giữ với việc ko thực hiện. Tiểu Vy, cần ko em?” Anh nháy đôi mắt với Hoà Vy.

Hoà Vy đang được nghẹn ngào nước đôi mắt thấy biểu tình cảu anh, cô cũng hiểu rời khỏi. Hoà Vy biết từ trên đầu cho tới đuôi đều là chủ ý xấu xí của Giang Dã mới mẻ mang đến vụ việc vì vậy, cô trình bày nhanh chóng, “À, Tiểu Nhiễm, em ko có gì thì chị yên lặng tâm rồi. Ờ…chị theo đuổi Giang Dã đi làm việc việc.”

Hoà Vy còn ko trình bày không còn câu thì Giang Dã đã nâng cô phóng như cất cánh ra bên ngoài.

Tô Nhiễm giật thột nhìn theo đuổi chúng ta.

Lệ Minh Vũ xoay mặt mày cô lại đối lập với bản thân, “Thấy chưa? Tất cả đều bởi Giang Dã bày rời khỏi. Làm sao anh hoàn toàn có thể suy nghĩ rời khỏi cơ hội vượt lên trên xứng đáng này lừa em, doạ em nhức lòng.”

“Anh trình bày em lừa anh là vượt lên trên đáng?” Tô Nhiễm cảm động vẫn cố ý giận hờn.

Lệ Minh Vũ cảnh giác ôm cô nhập lòng, “Làm gì với chuyện đấy. Chỉ cần thiết em ko có gì, em ham muốn lừa anh thế này cũng khá được.”

Tô Nhiễm cảm động phụ thuộc vào lòng anh.

Những người không giống thấy vậy cũng hiểu chuyện, tách ngoài chống cung cấp cứu giúp.

“Không đúng!” Lệ Minh Vũ khẩn ngôi trường nhìn Tô Nhiễm, “Nếu chỗ bị thương của em ko nguy hiểm, tại vì sao cung cấp cứu giúp lâu cho tới vậy?”

Anh cơ hồ nước đo lường và tính toán cho tới từng khoảng thời gian rất ngắn, thời hạn cô cung cấp cứu giúp cho tới ngay gần nhị giờ đồng hồ phụ thân mươi phút.

Tô Nhiễm mỉm mỉm cười hồi hộp, “Vết thuông ko sau tuy nhiên chằm lại cần thiết thời hạn. Một lát không còn thuốc tê liệt em tiếp tục nhức lắm. Lúc em tỉnh lại, em ham muốn chọc anh nên nhờ Mộ Thừa và những chưng sĩ ở trên đây lâu rộng lớn. Hình như em có gây nên khó khăn dễ dàng mang lại Mộ Thừa. Anh ấy ko biết dối trá, vững chắc những chưng sĩ cũng kinh khủng lộ chuyện nên vừa vặn thoát ra khỏi chống là vứt chạy ngay lập tức tức khắc.”

Lệ Minh Vũ cẩn thận suy nghĩ lại, thực sự những chưng sĩ dường như lảng tách, cả mẫu mã của Mộ Thừa cũng lúng túng. Nếu khi tê liệt anh tươi tỉnh, có lẽ rằng sẽ thấy rời khỏi sơ hở. Mộ Thừa ko biết dối trá, vẻ mặt mày tiếp tục phân phối đứng anh trọn vẹn. Thế tuy nhiên lúc nghe đến tin tưởng về Tô Nhiễm, Lệ Minh Vũ bị sốc nên mới mẻ ko nhằm ý.

“Cô nường này thiệt là!” Lệ Minh Vũ nghêu ngán rồi lại quý trọng ôm cô, “Em ngốc ư? Thấy dao đâm cho tới cũng ko biết tách. Mất mạng vì như thế anh với xứng đáng không?”

“Đáng!” Tô Nhiễm vấn đáp cứng nhắc, cô nhìn anh để ý, “Anh là ông xã của em tuy nhiên ko chắc chắn khi nào thì cũng cần là anh bảo đảm em, cần không?”

Lệ Minh Vũ niềm hạnh phúc áp trán lên trán cô, giọng anh lập cập run xúc động, “Đồ ngốc, em là thiết bị ngốc…”

“Không cần anh yêu thương thiết bị ngốc này ư?” Cô nhìn anh, lưu giữ cho tới nước đôi mắt ban nãy của anh ấy, hốc đôi mắt cô đùng một phát đỏ lòe hoe.

Lệ Minh Vũ nhìn trực tiếp nhập đôi mắt Tô Nhiễm, anh đựng giọng rủ rỉ, “Yêu, anh yêu thương em, thiết bị ngốc này.” Anh cúi đầu hít cô thiệt lâu.

Tô Nhiễm mê mệt hí hửng sướng. Người nam nhi này trước đó chưa từng dữ thế chủ động trình bày yêu thương cô, ngày thời điểm ngày hôm nay anh đã và đang Chịu tâm sự câu này…

An Tiểu Đoá, Tô Ánh Vân và người xem đứng ở ngoài nhìn thấy cảnh êm ấm phía bên trong cũng nở nụ mỉm cười chúc mừng hạnh phúc.

Xem thêm: phàm nhân tu tiên truyện full

Vị ngọt niềm hạnh phúc thay cho thế hương thơm dung dịch thanh trùng, hoà tan truyết White tung cất cánh mặt mày ngoài…

Lễ Giáng sinh trong năm này đặc biệt rất đẹp, có lẽ rằng cũng chính là đẹp tuyệt vời nhất kể từ ni về sau… Một lễ Giáng sinh tràn ngập nhập màu sắc trắng…

~ ๖ۣۜHoàn ๖ۣۜChính ๖ۣۜVăn ~