lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Lâm Huyền bay ngoài vòng đeo tay của Lục Ngạn. Cô nằm ngửa lưng người, yên ổn tĩnh nghe Lục Ngạn kể lại từng việc.

"Cách phía trên khoảng tầm 2 năm, chắc hẳn em vẫn còn đó ghi nhớ với 1 thời hạn Lục thị tụt dốc ko phanh nhỉ?"

Bạn đang xem: lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Lâm Huyền nghe Lục Ngạn thưa vậy cũng táy máy lại kí ức một lượt. Quả thiệt Lục thị từng với 1 mùa lảo đảo thất thế bên trên thương ngôi trường. Lúc tê liệt cô đang được lấy Lục Ngạn, hằng ngày thấy anh cút sơm về muộn trong tim cũng tương đối nhức.

"Em ghi nhớ."

"Là bởi anh trai em thực hiện." Lục Ngạn thản nhiên tâm sự. Với việc này anh cũng trước đó chưa từng với ý ghi hận Lâm Phong. Nhưng những việc xẩy ra mới đây mới mẻ khiến cho Lục Ngạn ghét bỏ anh tớ như thế. Mọi chuyện không được khảo sát rõ rệt, Lục Ngạn tuy rằng rằng ghét bỏ tuy nhiên cũng không đủ can đảm trọn vẹn nhận định rằng Lâm Phong đó là hung phạm.

"Anh em vì thế sao cần thực hiện vậy?" Lâm Huyền sửng sốt căn vặn.

"Là chính vì vụ hỏa hoán vị năm tê liệt. Người đàng sau vốn liếng dĩ mong muốn nhắm cho tới u anh, sau nằm trong thiệt ko ngờ rằng... Lâm Phong chính vì vậy nên mới mẻ xả giận dỗi lên Lục thị, sau mùa này cũng ko thấy anh tớ được thêm động tĩnh gì, cho đến mới đây..."

Lục Ngạn ngập ngừng, ko biết với nên kể tiếp hay là không. Anh nhìn sang trọng Lâm Huyền, lại vô tình va cần góc nhìn mong đợi của cô ấy. Xem chừng con cái sâu sắc tò mò mẫm nhập bụng cô lại bắt đàu rậm rịch rồi.

"Cha anh vừa vặn bị tai nạn thương tâm xe pháo. Ý thiết bị của những người phát sinh vụ tai nạn thương tâm này là đem đi mạng sinh sống của ông ấy, tuy nhiên thiệt như ý, ông ấy vẫn còn đó cơ hội cứu giúp chữa trị. Mẹ anh bao nhiêu thời nay đều ở cơ sở y tế đỡ đần nên ko trong nhà."

Lâm Huyền ngồi dậy, góc nhìn nhìn Lục Ngạn giàn giụa vẻ vấn đáp.

"Anh vì thế sao ko thưa mang lại em những chuyện này? Anh ko tin cậy em sao?"

"Đó là anh trai em tê liệt, anh nên thưa thế này với em đây? Vả lại ko cần lúc này em đã và đang biết rồi tê liệt sao?" Lục Ngạn vô cùng uất ức nhìn Lâm Huyền. Anh với nỗi khổ sở riêng biệt tê liệt, còn nếu như không đang được sớm thưa mang lại cô biết rồi.

Hơn nữa vụ hỏa hoán vị tê liệt... Anh không thích mang lại cô biết chuyện này. Anh e rằng cô cũng tiếp tục tương tự với anh trai của tớ, trong tim vô nằm trong ghét bỏ anh.

"Vậy còn ông nội? Ông cút đâu rồi?"

"Ông cho tới căn biệt thự nghỉ dưỡng bên trên núi ở rồi. Sở quí của những người già nua đều là những điểm yên ổn tĩnh, trong tương lai tất cả chúng ta tranh giành thủ cho tới thăm hỏi ông là được."

Lâm Huyền gật đầu. Vừa suy nghĩ cho tới những chuyện Lục Ngạn vừa vặn kể cô lại càng ko ngủ được.

"Vậy ngày mai em cho tới thăm hỏi phụ vương nhé? Mẹ với trách móc em ko nhỉ?"

"Em lại suy nghĩ cút đâu nữa rồi? Đi ngủ cút, anh đang được thưa với u cả rồi."

"Em ko ngủ được."

Xem thêm: trọng sinh đô thị

Lục Ngạn kéo cô nhập trong tim, anh tấp vào tai cô thủ thỉ: "Mọi chuyện anh đều đang được khai cả rồi. Lục phu nhân, ko biết đang được bỏ qua mang lại tôi chưa?"

Lâm Huyền cười cợt rúc rích. Nếu như anh trung thực tâm sự từng chuyện sớm hơn vậy thì với cần chất lượng rồi không?

"Vậy nên anh đùng một cái đối đãi với em như thế là vì thế nghi vấn anh trai em phát sinh vụ tai nạn thương tâm kia?"

Lục Ngạn thở lâu năm tiếp sau đó trung thực gật đầu. Vốn mong muốn giấu quanh cô chuyện này vì thế mối liên hệ thân thuộc tía người bọn họ với chút phức tạp, lúc này coi rời khỏi ko quan trọng nữa rồi.

"Mọi chuyện đều không được khảo sát rõ rệt. Em chớ stress về chuyện này." Lục Ngạn dịu dàng êm ả thưa.

"Em biết. Nhưng tài năng có lẽ rằng ko cần là anh trai em đâu. Lâm Phong anh ấy... kể từ nhỏ đang được luôn luôn hiểu chuyện, nằm trong lắm đơn thuần lấy Lục thị rời khỏi xả giận dỗi một ít. Còn những chuyện tương quan cho tới tính mạng con người, anh ấy chắc chắn sẽ không còn nhúng tay nhập."

Lâm Huyền tường tận phân tích và lý giải. Sau mặc nghe Lục Ngạn thưa kết thúc thì cô cũng nắm vững một ít cảm xúc của anh ấy. Cha bị tai nạn thương tâm suýt mất mặt cút mạng sinh sống, mò mẫm rời khỏi người được xem như là thủ mưu, ai nhưng mà chẳng nổi điên chứ...

"Thật kỳ vọng ko cần là anh tớ." Lục Ngạn trầm dìm, lòng đôi mắt lòi ra tia sắc bén.

Anh ôm chặt Lâm Huyền nhập lòng. Cho cho dù hung phạm là ai, trong tương lai xẩy ra chuyện gì cút chăng nữa thì anh cũng chắc chắn sẽ lưu lại lấy cô, ko được chấp nhận cô tách ngoài bản thân.

[...]

Sáng ngày tiếp theo, Lâm Huyền gọi cho tới mang lại Lâm Phong nhằm mục đích thăm hỏi thăm dò anh một ít. Cô thiệt sự ko hề nghi vấn anh trai bản thân tuy nhiên cũng cần thực hiện mang lại Lục Ngạn tin cậy tưởng.

"Anh à?"

"Ừm. Mới sáng sủa sớm nhưng mà em đang được gọi anh làm cái gi thế?" Giọng thưa của Lâm Phong khàn khàn, chắc chắn rằng còn ko tỉnh táo.

"Mấy thời nay em e ko cho tới thăm hỏi anh được. Cha của Lục Ngạn bị tai nạn thương tâm xe pháo tê liệt, anh ko biết chuyện này sao?"

"Chuyện trong phòng bọn họ Lục anh biết làm cái gi chứ? Được rồi. Em mong muốn đỡ đần ai thì đỡ đần. Anh cũng đâu cản, báo với anh làm cái gi."

Lâm Huyền thở rời khỏi một khá thoải mái. Lâm Phong rất khác giả dối mang lại lắm, khi nói đến việc Lục gia cũng vô nằm trong ngán ghét bỏ.

Xem thêm: tuần trăng mật vĩnh hằng

"Không với chuyện gì nữa thì anh hớt tóc máy nhé!"

"Vâng."

Lâm Huyền đặt điều điện thoại cảm ứng xuống. Cô trang nghiêm nhìn Lục Ngạn, nói: "Anh thấy ra sao? Em suy nghĩ chuyện này chắc chắn rằng với người mong muốn giá bán họa mang lại anh trai em rồi!"