mộ thiếu trăm tỷ cuồng thê

"Tống Tinh Thần, tư vị Lúc bị hạn chế đứt gân tay, gân chân thế nào?"

Tống Tinh Thần cắm môi nhịn nhức, ko trình bày giờ đồng hồ này.

"Thật đem cốt khí."

Bạn đang xem: mộ thiếu trăm tỷ cuồng thê

Lâm Giai Vi mỉm cười đắc ý: "Tống Tinh Thần, ko cần thiết ôm ảo tưởng với Lệ Sâm nữa đâu, cô ở vô câu lạc cỗ tối Hoàng Đình đợi 2 năm. Cô từng tự động căn vặn vì thế sao anh ấy ko cho tới cứu vớt cô chưa? Vì anh ấy đó là người trả cô vô, còn cô đó là người bị anh ấy đi vào, ha ha..."

Không, tiếp tục không!

Mộ Lệ Sâm là ông xã cô, anh ấy sẽ không còn thể này thực hiện như vậy: "Cô trình bày láo, anh ấy tiếp tục lúc nào thực hiện như thế với tôi!."

"Chết cho tới điểm rồi tuy nhiên cô vẫn tồn tại ôm ảo tưởng với Lệ Sâm, thiệt thực hiện cho tất cả những người tao tức giận dỗi."

Lâm Giai Vi nhận lấy dao kể từ vệ sĩ, tiếp cận trước mặt mày Tinh Thần rạch mặt mày cô rời khỏi.

"Một khuôn mặt xinh xắn như vậy bị diệt thiệt không mong muốn, bất vượt lên, tôi diệt chuồn dung mạo của cô ấy, đổi thay cô trở thành truất phế nhân. Cho cho dù còn sinh sống, cũng chỉ hoàn toàn có thể tương đương tựa như các loại trườn sát, xuyên suốt ngày chỉ sinh sống ở vô cống nước thải tối tăm, lúc nào cũng ẩm ướt, đời này cũng chớ suy nghĩ cho tới việc hoàn toàn có thể trèo cao lên Lệ Sâm."

Một lối, hai tuyến phố...

Mặt cô, sau cùng cũng trở thành Lâm Giai Vi rạch cho tới huyết nhục mơ hồ nước, huyết tươi tỉnh chảy xuống nhuộm đỏ gay cổ.

Là bởi cô đôi mắt thong manh, mới nhất tin yêu tưởng Lâm Giai Vi, xử sự thiệt lòng với cô tao, trả cô tao vô Mộ thị, quen thuộc biết Mộ Lệ Sâm, trợ giúp tuyến phố cô tao bằng vận, dễ dàng chuồn...

Mà hồi báo của Lâm Giai Vi chủ yếu là:  nɠɵạı ŧìиɦ với ông xã cô, lấy đi CP doanh nghiệp của cô ấy, sợ hãi cô sinh non, sau cùng bị đi vào câu lạc cỗ tối Hoàng Đình.

"Không cam tâm sao? Tôi tiếp cận cô, cũng đó là vì thế mong muốn lấy chuồn toàn bộ của cô!"

Lâm Giai Vi nhận lấy cái khăn sạch sẽ của vệ sĩ trả mang đến, vệ sinh sạch sẽ vết huyết bên trên tay, chẳng biết vô tình hoặc cố ý tuy nhiên nhằm lòi ra cái nhẫn rubi cỡ rộng được treo bên trên tay.

"Có thông tin chất lượng mong muốn trình bày mang đến cô, Lệ Sâm vẫn cầu thơm tôi, mon sau Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục kết duyên. Tôi đã và đang có thai tía mon, về sau bụng rộng lớn cũng sẽ không còn ỉm được, Lệ Sâm rất rất quan hoài cho tới đứa nhỏ bé này. Anh ấy tiếp tục trở nên người có một không hai nối nghiệp tập đoàn lớn Mộ thị, tuy nhiên cô, đời này cũng sẽ không còn lúc nào bắt gặp anh ấy thêm 1 chuyến này nữa.

"Đúng rồi, cô cũng chớ mong muốn Mộ Đình Tiêu sẽ tới cứu vớt cô. Bởi vì thế, hắn vẫn bị tiêu diệt."

Hơi thở của Tinh Thần đã dần dần suy giảm, tâm lý lếu láo loàn, tuy nhiên vừa vặn nghe thấy câu này cô chợt tươi tỉnh lại.

"Không thể này, Đình Tiêu sẽ không còn thể này bị tiêu diệt được... Cô lừa tôi." 

"Lừa cô ư, cỗ dáng vẻ hiện nay của cô ấy còn quý giá giá đựng tôi lừa cô sao? Hai năm trước đó, cô bị bệnh nguy kịch một trận, thận bị hoại tử thiếu hụt chút là bị tiêu diệt, biết ai đó đã cứu vớt cô không? Là Mộ Đình Tiêu, hắn lấy thận của tôi quyên tặng mang đến cô, cũng chỉ mất thận của hắn mới nhất phù phù hợp với cô. lõi chất độc hại bại liệt là vì ai hạ không? Là tôi bại liệt."

Tinh Thần mím môi tự động lẩm bẩm: "Không, sẽ không còn, Đình Tiêu sẽ không còn bị tiêu diệt..."

Hắn là một trong người kiêu ngạo như thế, vì thế cô tuy nhiên bị tiêu diệt, ko quý giá.

Lâm Giai Vi khinh thường bỉ nhìn xuống người thanh nữ từ đầu đến chân đẫy huyết bên trên mặt mày khu đất, rời khỏi mệnh lệnh với vệ sĩ: "Hành hạ cô tao thêm thắt nửa giờ nữa, tôi không thích khiến cho cô tao bị tiêu diệt chuồn vượt lên đơn giản, thực hiện thật sạch sẽ một chút ít, chớ khắc ghi dấu tích."

" Vâng."

Editor: Quản Thanh Nhan

...

Tiếng sấm nổ đùng đoàng, mưa tao như thác chảy xuống.

Mưa lớn cọ tẩy vết huyết bên trên đường cao tốc, Tinh Thần như con cái rối mộc nhỏ bị tàn đập phía trên đường cao tốc. Nhưng cô ko cam tâm nhắm đôi mắt lại, ko cam tâm loại trừ xuống tương đối thở sau cùng, vì thế trong tâm mang trong mình 1 chấp niệm.

Cô cứ phát âm chuồn phát âm lại một câu: Đình Tiêu, Mộ Đình Tiêu, thiệt van lơn lỗi.

Xem thêm: sinh tiếu thủ hộ thần

Lần họp mặt sau cùng là nhị năm trước đó, thì cô rớt vào mê man, còn chưa kịp nhìn anh cho dù có một chuyến.

Cô sai rồi.

Đời này cô sai nhất một chuyện, bại liệt đó là tự động tay đẩy Mộ Đình Tiêu càng ngày càng xa cách, người con trai yêu thương cô đến tới tận thâm thúy vô xương tủy thì cô không thích. Lại lựa lựa chọn gả mang đến anh chúng ta anh, Mộ Lệ Sâm. 

Là bởi cô đôi mắt thong manh mới nhất rớt vào thành quả như thời điểm hôm nay.

...

"Vương lão phiên bản, em gái tôi vẫn tồn tại nhỏ, cũng chính là chuyến thứ nhất em ấy nên chớ vượt lên tay, chỉ việc ko thực hiện em ấy bị tiêu diệt là được rồi..."

"Được rồi, cô mau rời khỏi chuồn, chớ thực hiện chậm trễ trễ thời hạn của Cửa Hàng chúng tôi."

Đầu Tinh Thần nhức như chuẩn bị nứt, phanh đôi mắt rời khỏi, ngay tức thì thấy đem tía lão con trai đang được vây xung quanh, doãi rộng lớn nhị tay thiên về phía cô.

Cô đang được nằm tại vị trí bên trên sàn mái ấm, toàn thân ái rét mướt ran, những giọt mồ hôi ngấm ướt át,ướt đẫm ăn mặc quần áo, từ đầu đến chân tương tự như vừa mới được vớt kể từ vào trong nồi hấp rời khỏi vậy.

Tràng cảnh này nó như chục năm trước đó Lúc cô vừa vặn tròn xoe chục tám tuổi hạc.

Trước kỳ thi đua chất lượng nghiệp trung học tập một tuần, Tống Tinh Nguyệt vẫn quăng quật dung dịch vô đồ uống của cô ấy tức thì vô tiệc sinh nhật của u cô là Dương Như.

Sau bại liệt Lúc cô tỉnh lại vẫn trừng trị hiện tại bản thân đang được phía trên sàn nhà tại vô 1 căn phòng

Bị quấy rầy một ngày 1 tối, sau cùng được hầu gái của u lén mang đi khám đa khoa, cô mới nhất nhặt về một chiếc mạng

Chuyện này Khiến mang đến ý thức cô bị sụp sập, vướng căn bệnh ít nói, họa đơn vô chí*: Tống Như Nguyệt vẫn lắp đặt camera theo dõi dõi ở vô chống từ xưa, toàn bộ những gì ra mắt ở vô căn chống này đều được chiếu bên trên màn hình hiển thị ở đại sảnh điểm buổi tiệc được tổ chức triển khai.

Họa đơn vô chí: liên tục gặp gỡ xui xẻo

Từ bại liệt trở chuồn, cô trở nên ỗi sỉ nhục của Tống gia, trở nên người bị Tống gia vô hiệu hóa.

Chuyện này theo dõi như hình với bóng xuyên suốt cả đời của cô ấy, khiến cho cuộc sống cô bị nghiêng ngoài hành trình vốn liếng đem, sau cùng tiếp cận tử vong.

Không suy nghĩ cho tới, cô lại được trọng sinh, về bên năm cô chục tám tuổi hạc trước lúc xẩy ra chuyện.

Đột nhiên, Tinh Thần bắt chặt tay lại, móng tay đâm thâm thúy vô lòng bàn tay, chảy rời khỏi từng tia huyết.

Tống Tinh Nguyệt.

Cô tao là người đầu sỏ đập diệt cuộc sống thường ngày của cô ấy, thiệt xứng đáng bị tiêu diệt. Lần này, cô quyết sẽ không còn dẫm lên vết xe pháo sập bại liệt nữa, ko được khiến cho như mong muốn cô tao.

Tống Tinh Nguyệt nở một nụ mỉm cười thỏa mãn nhu cầu nhìn cảnh tượng Tống Tinh Thần bị Chịu nhục trước đôi mắt, cảm xúc vô nằm trong thỏa mãn nhu cầu.

Cho cho dù cô tao là tè thư Tống gia thiệt sự thì sao?

Trong Tống gia này còn có thân phụ yêu thương quý bà, đem u luôn luôn thương yêu thương, còn tồn tại người chị vì thế cô tuy nhiên vô giới vui chơi giải trí lót lối mang đến cô. Cô mới nhất là thiên kim tè thư của Tống gia, là người thành công chân chủ yếu.

Xem thêm: tác giả diệp lạc vô tâm

Tống Tinh Thần phụ thuộc vào vật gì tuy nhiên dám nằm trong đoạt với cô, phụ thuộc vào vật gì tuy nhiên dám giành giành với cô.

Còn ko cần chỉ là một trong tè tạp chủng được nuôi ở vô cô nhi viện ôm cho tới sao?

"Tốt lắm, bao nhiêu người cứ kể từ từ đùa, bất kể thực hiện rời khỏi động tĩnh rộng lớn thế nào thì cũng ko có gì, hầu gái nằm trong bảo vệ tại tầng lầu này đều xuống tầng triệt không còn rồi, tiếp tục không tồn tại ai biết điểm này đang được xẩy ra chuyện gì. Cho nên... Vương đạo biểu diễn, phái đẹp chủ yếu của tập phim mới nhất của ông..."