nghe nói em thích tôi truyện

                                    
                                              

Chương 1: Tự 


"Tôi thương hiệu Lưu Tranh, cũng chính vì tối sinh đi ra tôi u tôi đang được mơ thấy một con cái diều giấy má cất cánh long dong. quý khách hàng từng mất mặt diều chưa? Hồi nhỏ tôi làm mất đi đặc biệt thật nhiều diều, cho tới ở đầu cuối cũng chẳng biết bọn chúng đang được cất cánh lên đường đâu nữa."

Bạn đang xem: nghe nói em thích tôi truyện

"Đã từng mất mặt rồi."

"Bạn thám thính lại được nó không?"

"Đã tìm kiếm ra rồi, tuy nhiên ko nhặt về nữa."

"Tại sao vậy?"

Tại sao? Tại sao ư? Cô suy nghĩ mãi cũng ko thể hiểu vì thế sao nhìn thấy rồi lại ko nhặt về nữa, đợi cho tới Lúc cô suy nghĩ đi ra, cô lại tiến công mất mặt con cái diều đặc biệt cần thiết của tôi, cô cũng nhìn thấy nó, tuy nhiên thực sự ko nhặt về nữa.

Trong tim từng người đều sở hữu một ngôi sao sáng sáng sủa, thỉnh phảng phất, vô một tối đơn độc này ê, tiếp tục thực hiện sáng sủa lên những hồi ức mơ hồ nước.

Dòng chảy vô tim Nguyễn Lưu Tranh là một trong những dải Ngân hà.

Nó thuộc sở hữu hai con mắt tương đương tựa như các ngôi sao sáng đang được vỡ vụn vô dải Ngân hà của một người nam nhi.

Anh đặc biệt không nhiều cười cợt, mối nhăn thân thiết lông mày tương tự và được tự khắc bên trên trán anh.

Khoác bên trên người cái áo blouse Trắng thật sạch và vuông vức, vô biu áo luôn luôn thiết lập tăng nhị cái cây viết. Khi anh lấy cây viết viết lách chữ, mí đôi mắt cụp xuống, lông nheo đặc biệt rất nhiều năm.

Anh với 1 đôi bàn tay rất đẹp, có lẽ rằng là vì xung quanh năm nỗ lực dao phẫu thuật nên ngón tay cũng lạnh lẽo như dao.

Anh ko mến rỉ tai, thỉnh phảng phất chỉ phát biểu vài ba câu, cũng ko khi nào rộng lớn giờ, tương tự khe nước điềm tĩnh chảy vô tối sao sáng sủa giá rét, dư vang hoàn toàn có thể ở lại tuy nhiên lại buốt giá chỉ.

Cô sử dụng thật nhiều năm nhằm yêu thương anh, cũng lại sử dụng thật nhiều năm nhằm quên anh.

Xem thêm: hải đường hoa lệ

Sau ê, thời hạn thực hiện lù mù lên đường dáng vẻ anh, cô đứng bên dưới khung trời điểm khu đất khách hàng nỗ lực ghi nhớ lại, nhường nhịn như ko thể lẹo vá được dung mạo rõ nét của anh ý, chỉ ghi nhớ ngôi sao sáng vô ánh nhìn anh, đặc biệt rất đẹp, đặc biệt lạnh lẽo.

Cô từng cho rằng, nhằm gạt bỏ một điều gì ê là một trong những chuyện ko khó khăn, mãi cho tới sau đây, Lúc anh phát biểu "Lưu Tranh, quên tôi" cô mới mẻ biết, với những người dân, chỉ hoảng hốt sử dụng cả một đời cũng ko thể quên được.

Dòng chảy của thời hạn và những ngôi sao sáng, mãi mãi như thuở đầu.

Cho cho dù sao sa rơi xuống, cũng chỉ với lại ông tơ tình thắm thiết của 1 mình cô.

"Em là Lưu Tranh?"

"Vâ...vâng."

"Nghe phát biểu em mến tôi?"

"Hả...vâng.....em....tuy nhiên nhưng mà....."

"Vậy tất cả chúng ta kết duyên lên đường."

"Hả. Được ......á?"

Câu chuyện chính thức kể từ trên đây, vậy cho tới lúc nào tiếp tục kết giục.

Xem thêm: võ đạo tông sư

Chương 2: Nho chín rồi

Sân cất cánh.

Một tay Nguyễn Lưu Tranh gọi điện thoại thông minh, tay ê kéo theo gót vali tư trang hành lý bước tiến vội vàng vàng.