nhân sâm bé con

Công việc lúc này của Hướng Cát với chút đặc trưng.
Cầm phụ vương ngàn đồng xu tiền lương bổng, lại còn thừa kế đãi ngộ vô thượng, thường ngày vô ích không tồn tại việc gì cũng khá được sếp mang lại phụ cấp cho vì thế chi phí lương bổng 1 năm rưỡi.
Địa vị, thì cũng khá được coi như bên dưới một người, bên trên vạn người.
Nhận được việc làm này là một trong sự tình cờ, tuy rằng ko đích với thường xuyên ngành, tuy nhiên cậu lại vô cùng tự do thoải mái, trở thành đi ra ngày qua quýt ngày, cậu tiếp tục ở công ty lớn này thật nhiều năm.
Sự tình chính thức là như thế.
Năm ê Hướng Cát nhị mươi lăm tuổi tác.
……
Năm ni cậu nhị mươi lăm tuổi tác, đảm bảo chất lượng nghiệp được phụ vương năm, sau thời điểm từ nhiệm thì dọn dẹp tư trang hành lý chuồn phượt, cho tới một TP.HCM ngay sát phía bắc.
Bởi vì thế một vài ba nguyên nhân, cậu tiếp tục lựa chọn đặt điều chân cho tới núi Trường Bạch.
Lúc này là mon bảy, thời gian rét nhất của ngày hè.
Cậu mang trong mình 1 cỗ ăn mặc quần áo mỏng mảnh manh leo núi, theo kịp mùa tuyết rơi bên trên núi Trường Bạch.
Cậu đứng vô cáp treo của núi Trường Bạch, treo bên trên vai một túi ba lô đựng loại, ánh nhìn dõi theo đuổi những bông tuyết cất cánh lượn, lại coi xuống thảm thảm cỏ mướt điểm xuyết những cành hoa dở người xinh đẹp mắt nở rực bên dưới chân núi, tĩnh lặng xoa xoa loại mũi ướp lạnh cho tới chảy nước mũi của tớ.
Bởi vì thế trận tuyết này, cậu cần tạm thời lánh vào trong 1 tòa nhà trọ thân ái sườn núi.
Bên vô mái ấm trọ vô cùng náo sức nóng, với bè bạn từng trời phái mạnh biển lớn bắc tụ họp một điểm sưởi rét tâm tình cùng nhau, thân ái mùa hè chói lóa coi tuyết White cất cánh lượn, còn gì thắm thiết rộng lớn việc này chứ?
Hướng Cát đẩy cửa ngõ chuồn vô, tương đối rét đột chốc bao quấn lấy cậu, tuyết ứ đọng bên trên người tan đi ra trở thành nước, khiến cho ăn mặc quần áo của cậu lúc nào cũng ẩm ướt, mái đầu cũng ẩm sũng, cậu rùng bản thân một chiếc, cúi đầu xuyên qua quýt group người trở về phía quầy lễ tân.
Cậu tiếp tục rộng lớn như thế rồi, vậy nhưng mà đấy là lượt thứ nhất trong thời gian ngày hè bị ướp lạnh trở thành dạng này.

Chị gái ở quầy lễ tân trả mang lại cậu một cái khăn lông rộng lớn, cười cợt trình bày với cậu: “Cậu thiệt suôn sẻ ê nha, còn đích một gian giảo chống sau cuối, đơn thuần gian giảo đấy là chóng song dành riêng cho tình nhân, đối với cả suối nước rét riêng lẻ, vô cùng giắt ê, cậu cũng muốn không?”
Hướng Cát: ……
Hướng Cát vì thế dự một ít, dõi đôi mắt coi ngoài hành lang cửa số, bão rét mướt thấu xương đang được gào thét, tuyết nhẹ nhàng tựa lông ngỗng rơi dày quánh, thời điểm này nhưng mà xuống núi thì có vẻ như sai trái lắm.
Cậu xoay đầu lại chất vấn mái ấm trọ: “Bao nhiêu tiền?”
Chị gái giơ nhị ngón tay, nói: “Mùa du lịch thìa là nhị ngàn năm trăm một tối, tuy nhiên khí hậu này thì rời khỏi ngoài rất khó, trận tuyết này cũng ngoài ý mong muốn, bớt mang lại cậu, một ngàn một tối thôi.”
Hướng Cát: ……
Cậu cũng ko biết nên châm biếm vì thế được tách giá bán hay những nên ngưỡng mộ vì thế một tối ở tòa nhà trọ lâu đời này nhưng mà cũng có thể có giá bán vì thế cả hotel thời thượng.
Sau Khi suy tư một lúc, cậu cắm răng, quyết định đồng ý với giá này, tuy nhiên còn ko há mồm, tiếp tục nghe thấy một anh trai ngồi cơ hội ê ko xa xăm xen vào: “Suối nước rét ê mái ấm cô với cty quan trọng đặc biệt gì à, một ngàn, thực hiện thịt người tiêu dùng hoặc gì?”
Hướng Cát coi sang trọng, chỉ thấy một group người nam nhi cao lớn vạm vỡ đang được ngồi ở kề bên lò sưởi sưởi rét, người một vừa hai phải mới mẻ rỉ tai coi khoảng chừng chừng phụ vương mươi tuổi tác, đem áo ngắn tay black color, quần rằn rện, chuồn một song boot quân team cao khoảng chừng chín centimet, đoạn ống quần được nhét vô vào boot, ôm hoàn toàn một quãng bắp chuối.
Cặp chân ê thiệt sự vô cùng nhiều năm, dáng vẻ người cũng thiệt cường tráng, hắn ngồi bên trên loại ghế thông thường ê tương tự người rộng lớn cướp ghế của trẻ con vậy.
Một tay Hướng Cát tựa bên trên quầy lễ tân, nheo đôi mắt thăm dò xét người ê, trung thực nhưng mà trình bày, thì đấy là lượt thứ nhất cậu trông thấy một người treo một chiếc dây chuyền sản xuất vàng quê mùa như thế, bên trên cánh tay còn xăm trổ hoa lá, tách đầu đinh, tầm dáng cao bồi, sặc một mùi hương kẻ xấu xí, lại vẫn hoàn toàn có thể đẹp mắt trai cho tới như thế.
Người nam nhi thiệt sự vô cùng tuấn tú, khuôn mặt mày khía cạnh rõ rệt, hốc đôi mắt sâu sắc rộng lớn ví với những người thông thường một ít, đuôi đôi mắt vô cùng nhiều năm, lại tương đối hất lên, đặt điều vô người không giống thì sẽ sở hữu được vẻ khơi hoa, tuy rằng của hắn cũng thích mắt đấy, đơn thuần hai con mắt ấy lại đem xúc cảm khiêu khích người không giống nhiều hơn thế, một vẻ đẹp mắt hoang dại, sinh sống mũi vô cùng cao, tương tự con cái lai vậy.
Cơ bắp bên trên cánh tay người nam nhi căng phồng bên dưới lớp áo thâm ngắn tay, ngồi ở điểm ấy mang lại xúc cảm tồn bên trên cực mạnh, coi vô cùng rất khó chọc, nằm trong loại nếu như ai coi cho tới vô đầu tiếp tục tự động hóa suy nghĩ cho tới tuýp người Đông Bắc điển hình nổi bật.
Đây thực sự là một trong người nam nhi vô cùng ngầu, chẳng qua quýt khẩu âm nằm trong ngữ khí ko đứng đắn ê khiến cho hắn coi thế nào thì cũng giống như một người lỗ mãng.
Cô gái nhỏ trợn trừng nhị đôi mắt, tay kháng eo cãi lại: “Đây đó là giá bán thông thường rồi, anh ko tin cẩn thì coi coi, với ghi chép bên trên tường ê tề.”

Bạn đang xem: nhân sâm bé con

Trên tường mặt mày ê đích thiệt với ghi chép, ghi chép bên trên một tấm bảng thâm, khi nào thì cũng hoàn toàn có thể vệ sinh chuồn nhằm sửa đổi tùy ý.
Hướng Cát cong môi cười cợt với những người nam nhi đang dần để ý bản thân hồi lâu ê, xoay đầu trình bày với cô nàng nhỏ: “Được, lấy chống này chuồn, tuy nhiên tôi cần thiết thêm 1 cỗ ăn mặc quần áo.”
Quần áo được cung cấp phía bên trong bao nhiêu mái ấm trọ này, là loại áo bông dày greed color quân team, dùng cho vô khí hậu như này nhằm hố những khác nước ngoài leo núi ngây ngô ko sẵn sàng không thiếu thốn, một cỗ thôi nhưng mà cung cấp những nhị trăm.
Cô gái nhỏ ngay lập tức phản đối: “Không được, loại này sẽ không trực thuộc phạm vi tách giá bán đâu.”
Hướng Cát còn chưa kịp trình bày gì, anh trai sau sườn lưng tiếp tục lại há miệng: “Quên chuồn thôi đứa bạn, cậu chịu thương chịu khó qua quýt phía trên chen lấn nằm trong Cửa Hàng chúng tôi một ít, Cửa Hàng chúng tôi vẫn còn đấy điểm rỗng tuếch đây…”
Tròng đôi mắt cô nàng nhỏ vận động thiệt nhanh chóng, ngay lập tức nói: “Thôi, coi như tặng cậu đấy, trả thẻ căn cước mang lại tôi, tôi ĐK mang lại cậu.”
Hướng Cát: ……
Cậu lấy thẻ căn cước đi ra, xoay đầu nháy đôi mắt với vị đại ca năng nổ ê, người nam nhi nhường nhịn như tương đối sửng oi, nhướng ngươi coi cậu.
Hướng Cát cong cong đôi mắt cười cợt một chiếc, cũng ko rỉ tai với hắn, chũm thẻ trở về chống.
Lý Binh Dương “Đậu” một giờ, vui sướng sướng tảo sang trọng trình bày với đám anh em: “Chúng ngươi với thấy ko, người mẫu ê một vừa hai phải liếc đôi mắt trả tình với tao đấy.”
Phùng Thiên Lượng liếc đôi mắt, lấy chai rượu đế tiếp tục đun sôi kể từ bên trên lò sưởi xuống, nhấp một hớp, giội mang lại hắn một gáo nước lạnh: “Mắt ngươi quáng gà rồi, sao bọn tao ko trông thấy gì cả.”
Tầm đôi mắt Lý Binh Dương còn lưu luyến điểm bậc thang điểm thanh niên ê mất tích, lý lẽ hiên ngang nói: “Chúng ngươi ko trông thấy là vì đôi mắt bọn chúng ngươi quáng gà.”
Những người ngồi xung xung quanh cười cợt ồ lên, châm chọc mang lại qua quýt chuyện này.
Lý Binh Dương coi chằm chằm điểm rẽ ê, chũm chén rượu, lờ đờ rãi nhấp một ngụm.
Thời tiết ngày càng tệ rộng lớn, mới mẻ rộng lớn năm giờ chiều nhưng mà trời tiếp tục trọn vẹn tối thâm, group người cũng không thể chuyện gì thực hiện, ý định ăn cơm trắng hoàn thành rồi về phòng giải trí mạt chược.
Nhà trọ này khá nhỏ, mái ấm ăn ở tức thì vô sảnh sảnh trước, bao nhiêu người một vừa hai phải động đũa, đùng một cái trông thấy nhị cô nàng nhỏ nũng nịu tiếp cận ở kề bên bàn.
Đi phượt xả tương đối, ở kề bên còn tồn tại em gái nhỏ bắt chuyện, trái ngược là một trong cuộc gặp gỡ thắm thiết.
Hai em gái coi tuổi tác cũng ko rộng lớn lắm, ước đạt ngoài nhị mươi, tầm dáng thướt ân xá, White trẻo lại thướt tha, tiềm năng rõ rệt là cho tới vì thế Lý Binh Dương.

Cô gái cao hơn nữa ê không ngừng nghỉ nháy đôi mắt với những người thấp rộng lớn, còn người sử dụng cùi chỏ vấp đụng cô, người thấp rộng lớn ê thùy tai đỏ lòe rực, coi vô cùng thẹn thùng thùng.
Phùng Thiên Lượng fake đò bẫy nhử Lý Binh Dương, nói: “Nhìn coi, lại là một trong cô nàng ngốc nghếch coi trúng thằng nhóc ngươi này.”
Lý Binh Dương: ……
Hắn nhờ vào ghế, giơ một cánh tay uy lực kháng hứng trở thành ghế, ngửa đi ra phí a đằng sau coi nhị cô nàng ê, tầm dáng chằng khác gì một thương hiệu cao bồi, tuy nhiên không còn lượt này cho tới lượt không giống lại mang trong mình 1 khuôn mặt mày đẹp mắt trai, trở thành đi ra hành vi đấy lại mang trong mình 1 phong vị lạ mắt, hắn trình bày với nhị cô: “Ây, với chuyện gì sao em gái?”
Lời này cũng vượt lên trước trực tiếp thắn lỗ mãng, chẳng với lấy một ít tư thế nhân sĩ này, người thông minh đều coi đi ra được, hắn ko đặt điều nhị cô nàng này vô đôi mắt, ngang tàng nhưng mà cũng chính là hững hờ.
Cô gái thấp nhỏ bé coi khá xẻn lẻn, tuy nhiên ngược lại rỉ tai lại vô cùng trực tiếp thắn: “Anh với nữ giới chưa? Nếu như chưa tồn tại thì cũng muốn đánh giá tôi một ít không?”
Sảnh này sẽ không tính là thoáng rộng, hoàn toàn có thể sẽ được tầm phụ vương cho tới năm loại bàn, mức độ chứa chấp chỉ cho tới chục bao nhiêu người, group người Lý Binh Dương tức thì từ trên đầu tiếp tục vô cùng tạo ra để ý, sau thời điểm với nhị em gái cho tới bắt chuyện thì lại càng khiến cho nhiều người nhằm ý rộng lớn, điều này một vừa hai phải thổ lộ, vô sảnh ngay lập tức vang lên một trận tiếng ồn.
Lúc Hướng Cát tiếp cận thì trông thấy một mùng này, ánh nhìn của cậu tạm dừng bên trên người nam nhi ê nhị giây, tiếp cận mặt mày quầy lễ tân, chất vấn cô nàng nhỏ đang được cắm phân tử dưa hóng chuyện: “Còn món ăn gì không?”
Cô gái phủi tay, chũm tờ giấy má nhằm vỏ phân tử dưa sụp xuống thùng rác rưởi, sử dụng tay tùy ý vệ sinh nhị lượt, tiếp sau đó mang lại mang lại Hướng Cát: “Cậu hoàn toàn có thể lựa chọn bất kể cái gì vô này.

Tôi đề xuất cậu nên demo loại nướng, thịt rán mới mẻ thực hiện đấy, thơm nức lắm.”
Hướng Cát quét dọn đôi mắt qua quýt thực đơn, tiếp sau đó trả về, nói: “Cảm ơn, mới đây bao tử của tôi ko được đảm bảo chất lượng lắm, mang lại tôi 1 phần cháo loãng với thức dùng với là được rồi.”
Cô gái nhỏ: ……
Cô liếc đôi mắt coi Hướng Cát, ánh nhìn ê khiến cho Hướng Cát thấy bản thân tương tự là Grandet* vậy.

*Grandet: là một hero vô đái thuyết Eugénie Grandet của Honoré de Balzac.

Gã là mái ấm tư sản phổ biến vì thế sự phú quý, sự khéo léo và quan trọng đặc biệt vô nằm trong keo dán kiệt.

Xem thêm: đuổi tình yêu đi

Trường hợp ý này nhằm chỉ người keo dán kiệt.
Bởi vậy cậu vì thế dự một ít, đang được quan tâm đến tăng một ít chút, thì cô nàng này tiếp tục ghi chép hoàn thành order, quăng cây bút chuồn, nói: “Đi đi ra ê chuồn, cậu đợi một khi.”
Cô phóng vèo đi ra sảnh sau, nhằm Hướng Cát ở lại ngóng, một vừa hai phải nhàn hạ rỗi lại nhàm ngán, coi group người đang được náo sức nóng ngồi vô sảnh.
Hai cô nàng ê đứng cạnh một group người nam nhi lớn cao, trái ngược thực vô cùng giống như nhị con cái rán nhỏ chuồn lạc vô đàn sói xám, đứng ở điểm ê thường rất cần thiết dũng khí, anh trai chiều ni trình bày hứng hộ cậu đang được rỉ tai nằm trong nhị cô nàng ê, cậu cơ hội khá xa xăm nên nghe ko rõ rệt, tuy nhiên coi vẻ mặt mày của những người nam nhi ê, có vẻ như như đang trêu chọc trẻ con.
Bên ê ko biết đang được trình bày vật gì, vô sảnh lại đập phá lên một trận cười cợt vang, một hắn nam nhi với khẩu âm ở vùng không giống lên tiếng: “Em gái nhỏ, hắn ko Chịu thì cho tới điểm anh trai này, điểm này của anh ý trai với loại đảm bảo chất lượng ê nha.”
Hướng Cát cau ngươi coi hắn nam nhi một vừa hai phải rỉ tai, hắn là một trong người nam nhi trung niên, treo kính ko gọng, dáng vẻ người gầy nhom gầy yếu, tuy nhiên ngược lại ăn diện vô cùng lịch sự, coi người cũng nhã nhặn, chẳng qua quýt ngữ khí rỉ tai thiệt khiến cho người tớ phản cảm, một vừa hai phải vô lý, lại vô cùng ko tôn trọng người không giống.
Gã một vừa hai phải dứt điều, vô sảnh lại vang lên một trận cười cợt, nhất là bao nhiêu người ngồi nằm trong bàn hắn treo kính, một vừa hai phải cười cợt một vừa hai phải người sử dụng ánh nhìn lộ liễu thăm dò xét nhị cô nàng nọ.

Hướng Cát nghe không hiểu biết nhiều ngôn từ địa hạt của bọn hắn, tuy nhiên xét kể từ biểu cảm nằm trong ngôn từ khung người cũng hoàn toàn có thể đoán rằng này là bao nhiêu điều hạ lưu.
Hai cô nàng ê lộ vẻ mặt mày xấu xí hổ, lúng túng ko biết nên làm cái gi.
Cô mái ấm bưng chén bát cháo nằm trong dưa muối bột quay trở về, đặt tại bên trên quầy, Hướng Cát tịch thu tầm đôi mắt, sẵn sàng thanh toán giao dịch chi phí, cô nàng nhỏ ê lại mang ra kể từ vào bên trong túi nhị trái ngược trứng vịt, đặt lên trên bàn nói: “Trứng vịt muối bột, già nua rồi, lòng đỏ lòe cũng có thể có dầu… Ánh đôi mắt ê của cậu với ý gì? Tặng đấy, ko lấy chi phí, cháo với dưa muối bột thì năm tệ.”
Hướng Cát: ……
Cậu với chút xấu xí hổ vì thế trước ê bản thân đem lòng xấu xa, còn coi điểm này là điểm thực hiện ăn phi pháp, lợi dụng thời cơ tham ô lam*.
*Gốc là 雁過拔毛 (có thể nhổ lông của chim nhạn cất cánh qua) là một trong trở thành ngữ với nghĩa gốc nhằm chỉ người võ nghệ siêu quần, sau nhằm chỉ hạng người thời cơ, tham ô lam.

Mình ko rõ rệt điểm này lắm nên ai chỉ bản thân với nhé
Cô gái quét dọn đôi mắt coi một không khí vô sảnh, thân thương chất vấn han: “Sao vậy, quý khách đang được cười cợt vật gì đấy?”
Hướng Cát thanh toán giao dịch chi phí, quét dọn mã bên trên điện thoại cảm ứng thông minh địa hình, một vừa hai phải quyết định lên giờ, thì thấy người nam nhi đẹp mắt trai vốn liếng đang được dửng dưng ê xoay đầu lại, quan sát về phía hắn treo kính.
Mấy người nam nhi tuấn tú nằm trong bàn hắn cũng quan sát về phía bàn người ê, tuy nhiên bên trên mặt mày vẫn treo nụ cười cợt, thậm chí còn còn rảnh rỗi ăn thức ăn húp, tuy nhiên trường hợp rõ rệt ko đích lắm, giờ cười cợt vô sảnh cũng từ từ nhỏ chuồn.
Gã treo kính đã nhận được thấy với điều sai trái, để ý đường nét mặt mày hắn, vờ vịt không có tội nói: “Sao vậy người bạn bè, coi tôi thực hiện gì?”
Hướng Cát nghe trình bày, nếu như cho tới Đông Bắc thì cực tốt chớ thực hiện đi ra sự tình gì khiến cho người tớ ngán ghét bỏ, cũng không nên chất vấn ngươi coi tao làm cái gi, nếu như không vô cùng hoàn toàn có thể có khả năng sẽ bị ăn đập.
Anh trai ê nheo đôi mắt lại, cố ý quay đầu sang một bên một ít, giống như mong muốn để ý người này rõ rệt rộng lớn, giây lát sau há mồm hỏi: “Không mang lại coi à?”
Giọng trình bày người này thiệt dễ dàng nghe, thuộc sở hữu loại giọng siêu trầm, hoàn toàn có thể khiến cho lỗ tai người không giống ê dở người, tuy nhiên với ĐK tiên quyết là hắn ko người sử dụng khẩu âm này rỉ tai.
Sau Khi hắn khiêu khích một câu như thế, cả sảnh lại càng yên lặng tĩnh rộng lớn, cô nàng nhỏ gia chủ trọ có lẽ rằng là hoảng sợ xẩy ra gây lộn, đứng lên hạ giọng hỏi: “Chuyện này là thế nào?”
Hướng Cát trả tay chỉ chỉ hắn treo kính, thấp giọng nói: “Quấy rối dục tình.”
Cô gái nghe hoàn thành thì ngồi xuống, thậm chí còn còn phân tách mang lại cậu không nhiều phân tử dưa, gác chân lên bắt chéo cánh, hạnh phúc nói: “Đánh chuồn, cho dù sao thực hiện hư hỏng cũng có thể có người bồi thông thường.”
Hướng Cát: ……

Xem thêm: trò chơi hệ chữa trị của tôi

Gã treo kính bị người nam nhi nói đến việc sửng oi, lại bị quý khách khinh thường bỉ, biểu cảm bên trên mặt mày rất khó coi, sắc mặt mày 1 bàn người ê cũng ko đảm bảo chất lượng mang lại lắm.
Hướng Cát tựa ở trước quầy, nghe mái ấm trọ ở kề bên cắm phân tử dưa cười cợt bên trên nỗi nhức của những người không giống, hạ giọng cổ vũ: “Đánh nhau chuồn, tấn công nhau đi!”
Hướng Cát ko nhịn được cười cợt, nói: “Không tấn công được, thương hiệu treo kính ê coi lá gan liền ko rộng lớn lắm.”
Cô gái nhỏ quay đầu sang một bên qua quýt coi cậu một cái: “Cậu không hiểu biết nhiều được đâu, nam nhi đứng trước mặt mày phụ nữ giới quan tâm mặt mày mũi lắm.”
Hướng Cát: ……
Cô gái này trình bày cũng như thiệt.
Bàn hắn treo kính với cùng một người phụ nữ giới, thấy trường hợp sai trái bèn thấp giọng khuyên răn hắn, ko khuyên răn giải còn hứng, một vừa hai phải há mồm thương hiệu ê tiếp tục bùng phát, thẳng đứng lên, mặt mày đỏ lòe tía tai khiêu khích nói: “Tao trình bày nhị câu đấy thì làm sao? Liên quan tiền gì cho tới mày? Hai em gái này dữ thế chủ động mò mẫm nam nhi còn gì, ko được cho phép tao trình bày à?”
Lời này một vừa hai phải thổ lộ, vô sảnh vang lên một giờ động thật to lớn, giờ kinh hô nổi lên tứ bề, lấy hắn treo kính thực hiện trung tâm, người đang được ăn coi náo sức nóng kinh hoảng lùi lại.
Bàn hắn treo kính đang được ngồi nghiêng ngả, vô nháy đôi mắt chén bát đĩa rơi vỡ tan tành, cái ghế cất cánh kể từ bên trên ko trung đập mạnh xuống mặt mày khu đất, lăn chiêng cho tới mặt mày chân người ngồi cạnh hắn treo kính, sắc mặt mày hắn thông thoáng chốc tái ngắt nhợt, nhanh gọn lẹ tránh mặt.
Người ném cái ghế ê là vị đại ca ban chiều, hắn đứng ngay ngắn lên, lờ đờ rãi phủi tay, hình xăm bên trên cánh tay lòi ra chính vì động đậy của hắn coi càng dữ tợn rộng lớn.
Người nam nhi này một vừa hai phải đứng lên, Hướng Cát ngay lập tức không thể tinh được, hắn cũng vượt lên trước cao rồi, có lẽ rằng cần cao cho tới một mét chín, một thân ái lớn rộng lớn, dáng vẻ người ê, tỉ trọng ê, đôi bàn chân ê, phần tử nào thì cũng tuyệt lắm vời.
Cả 1 bàn người nam nhi ê cũng đứng lên, coi hắn treo kính.
Cũng ko thể trình bày group người này hung hãn được, chính vì bên trên mặt mày chúng ta vẫn đang được treo nụ cười cợt tùy tiện, thậm chí còn còn kề vai sát cánh, coi hắn treo kính ê giống như đang được coi một con cái khỉ biểu diễn xiếc.
Vị anh trai nọ còn tồn tại tâm tư tình cảm trêu đùa nhị cô gái: “Em gái, mau coi chuồn, về sau rời ra người treo đôi mắt kính một ít, ko cần kẻ đảm bảo chất lượng lành lặn gì, cũng ko biết cá tính rộng lớn thế này nhưng mà dám đi ra phía trên tạo ra sự.”
Hướng Cát: ……
Hướng Cát tĩnh lặng hứng gọng kính ngay sát phụ vương chừng tôi vừa treo vô, lại xấu xí hổ vứt tay xuống vô ánh nhìn chế nhạo của cô nàng nhỏ.
Hai cô nàng ê cũng biết người này đang được hùn bản thân, tuy nhiên điều trình bày này cũng vượt lên trước tùy tiện, khiến cho tai nhị cô đều đỏ lòe bừng lên.
Đàn ông, bị vũ nhục điểm ê, sao với kĩ năng nhịn được.
Gã treo kính mặt mày đỏ lòe cho tới đem tai, ngoài mạnh vô yếu đuối chuồn tới: “Tao bao rộng lớn ngươi cũng muốn demo một ít không?”
Hướng Cát ko nhịn được phì cười cợt.
Giây tiếp sau, cậu nghe được người nam nhi ê nói: “Được thôi, ngươi túa quần đi ra, ông phía trên đối với ngươi, nhỏ hơn thế thì dứt khoát xẻo chuồn.”
Hướng Cát: ……
Trong sảnh lại nổ đi ra một trận cười cợt rộng lớn, hắn treo kính mặt mày khi xanh rì khi White, hồi lâu cũng ko trình bày nên điều.
Người này ăn trình bày thiệt tùy tiện, body lại to lớn tuấn tú, thích hợp trọn vẹn với hình tượng một người nam nhi thiếu hụt tinh xảo.
Cậu coi người nam nhi ê dễ dàng như trở bàn tay chế trụ hắn treo kính nọ, xách hắn tương tự xách một con kê lôi cho tới trước mặt mày nhị cô nàng ê, ấn đầu hắn bắt trình bày xin xỏ lỗi, phàm là hắn mong muốn giãy nảy giụa một ít, có khả năng sẽ bị đập một vạc vô ót, tấn công mang lại hắn một chiếc lảo hòn đảo.
Ánh đôi mắt nhị cô nàng ê coi hắn đều sáng sủa rực cả rồi.
Cô gái nhỏ vô quán trọ nhắm tức thì thời cơ bước nhanh chóng về phía đằng trước, tóm được hắn treo kính một vừa hai phải xin xỏ lỗi hoàn thành đang được mong muốn trở lại chống giậm dọa dẫm một phen…
Yêu cầu bồi thông thường.
Gã treo kính ko phục, coi như vô cùng mong muốn chất vấn ‘Đồ cũng ko cần tôi đập, vì thế sao cô ko cho tới đòi hỏi thương hiệu kia’.
Nhưng ánh nhìn quét dọn về phía người nam nhi vạm vỡ ê, lại không đủ can đảm lên giờ.
Hướng Cát coi không còn náo sức nóng, bưng cháo tảo người thoát ra khỏi sảnh, chuồn dọc hiên nhà về chống của tớ, cậu mong muốn chuồn ăn cơm trắng, tắm một chiếc, tiếp sau đó tấn công một giấc thiệt ngon.
Nhà trọ xây nhờ vào núi, suối nước rét ngang qua quýt bị gia chủ khôn khéo tụ lại, xây tức thì vô gian giảo chống của cậu, cậu một vừa hai phải mới mẻ coi demo, suối nước rét song lập vô chống rất độc đáo tư, vạn dặm tuyết rơi nhường nhịn như cũng bốc lên tương đối rét, tầm coi cũng đảm bảo chất lượng, giương đôi mắt là hoàn toàn có thể nhìn thấy sản phẩm Trường Bạch, đơn thuần khí hậu phía bên ngoài lại ko đảm bảo chất lượng mang lại lắm, ngóng bão ngừng mới mẻ hoàn toàn có thể dìm.
Bên ngoài quả thực vô cùng rét mướt, cậu liếc đôi mắt coi chén cháo rét ê, suy nghĩ đến thời điểm bản thân tiếp cận chống, dĩ nhiên sức nóng chừng cũng vừa đẹp nguội bớt.
Cậu một vừa hai phải chuồn được nhị bước, sau sườn lưng đùng một cái nổi tiếng người gọi: “Âyy, người mẫu phía đằng trước ơi, em ngóng một ít.”
Âm thanh này nghe thân quen, tuy nhiên dĩ nhiên ko cần gọi cậu đâu ha.
Nhưng vô mái ấm sau đây chỉ mất 1 mình cậu.
Cậu vì thế dự một ít, bưng cháo, tương đối nghiêng người, khẽ hòn đảo đôi mắt coi demo.
Bắt gặp gỡ người nam nhi ê tươi tỉnh cười cợt chuồn nhanh chóng cho tới.

Hướng Cát ko đoán được hắn với chuyện gì, nên ko há mồm rỉ tai, ngóng hắn há điều trước.
Người nam nhi nện bước nhiều năm, song boot quân team giẫm lên tuyết ứ đọng bên trên mặt mày khu đất, khi đựng bước thường xuyên, hắn nhị phụ vương bước tiến cho tới trước mặt mày Hướng Cát, tạm dừng, hai con mắt há lớn coi chằm chằm cậu vô giây lát, nhếch môi nói: “Nhìn ngay sát lại càng thích mắt rộng lớn, khuôn mặt mày nhỏ nhắn này, sao lại giống như trứng gà tách thế.”
Ngữ khí cao bồi này, nô giỡn với Hướng Cát.
Cậu trả tay đi ra đẩy gọng kính bên trên sinh sống mũi, lờ đờ rãi nói: “Cách người treo kính xa xăm một ít, ko cần người đảm bảo chất lượng lành lặn gì.”
Người nam nhi ngẩn người, tiếp sau đó nở nụ cười cợt, hắn bó tay, tựa vô trụ cột bên trên hiên nhà, coi cậu: “Em sao hoàn toàn có thể giống như hắn ê chứ… Nhưng nhưng mà buổi ngày tôi trông thấy em ko đem kính nhưng mà, sau ban đêm lại treo thế này?”
Hướng Cát rỉ tai với hắn tương đối nhức cổ, Hướng Cát cao 1m78, người này còn có vẻ cao hơn nữa cậu tầm rộng lớn 10cm, body lại còn vạm vỡ, coi vô cùng với xúc cảm áp bách.

Ánh đôi mắt Hướng Cát xẹt qua quýt hình xăm bên trên cánh tay hắn, vô cùng mong muốn chất vấn, anh ko rét mướt sao.
Nhưng sau cuối cậu cũng ko chất vấn, lễ quy tắc vấn đáp yếu tố của hắn: “Tôi treo kính áp tròng, treo kính thông thường leo núi ko tiện.”
Người nam nhi “À” một giờ, vẫn nối tiếp coi cậu lăng lăng, cứ coi như thế một lúc nhưng mà vẫn ko trình bày tiếp.
Tuyết bị bão cuốn cất cánh vô hiên nhà, với bông tuyết nhẹ dịu rớt vào vô chén cháo, bên dưới ánh đèn sáng hiên nhà sắc tố ấm cúng, nhị người lẳng lặng đứng đấy, sức nóng chừng vô tối nhường nhịn như càng thấp rộng lớn.
Hướng Cát đem kệ hắn coi bản thân, một khi lâu sau, cảm nhận thấy có vẻ như cháo thiệt sự chuẩn bị nguội rồi, mới mẻ ho nhẹ nhàng một giờ, nói: “Vậy tôi về chống trước.”
Người nam nhi nhíu ngươi, nói: “Tôi thương hiệu Lý Binh Dương, em mang lại tôi thương hiệu của em chuồn.”
Hướng Cát: ……
Người này thiệt thực sự vượt lên trước trực tiếp thắn.
Hướng Cát nhếch môi, hai con mắt trong xanh thật sạch coi hắn, hiền hòa nói: “Tôi thương hiệu Hướng Cát.”
Lý Binh Dương: “Tôi lưu giữ kỹ rồi.”
Hướng Cát gật đầu, tảo người, trở về chống của tớ ở cơ hội ê ko xa xăm.
Cậu xúc cảm được từ trên đầu cho tới cuối ánh nhìn người nam nhi vẫn lưu luyến bên trên người cậu, cậu chũm thẻ chống, sau sườn lưng đùng một cái lại vang lên giờ bước đi tiến thủ cho tới.
Ánh đèn bên trên hiên nhà hắt lên trên người rọi xuống bên trên góc cửa mộc thô rắn, loại bóng cao gầy nhom của cậu bị một chiếc bóng không giống bao quấn, khiến cho nó rộng lớn rộng rãi một vòng.
Âm thanh của Lý Binh Dương lại vang lên phí a đằng sau cậu: “Chừng này thì em chuồn tiếp?”
Động tác Open của Hướng Cát tạm dừng, hòn đảo đôi mắt nói: “Tuyết ngừng tiếp tục chuồn.”
Lý Binh Dương: ……
Lý Binh Dương quay đầu sang một bên, coi khí hậu thất thông thường ngoài ê, lông ngươi khẽ nhíu.
Hắn coi đỉnh đầu người đàn ông trước mặt mày, vô cùng trực tiếp thắn nói: “Vậy lúc này em mang lại tôi thơm một chiếc chuồn.”
Hướng Cát: ……
Hướng Cát một vừa hai phải bực tôi vừa hài hước, khẽ quay đầu sang một bên coi hắn một ít, nói: “Không mang lại.”
Cậu nhóc này, rõ rệt chiếm hữu một hai con mắt hạnh thơ ngây, vậy nhưng mà loại liếc đôi mắt này, sao lại hoàn toàn có thể hấp dẫn người không giống cho tới như vậy.
Lý Binh Dương bị cậu coi mà đến mức tim đập loàn nhịp, bèn chân tình thương lượng với cậu: “Chỉ thơm một chiếc thôi, tôi cam kết đấy.”
Hướng Cát đẩy cửa: “Vậy thì cũng ko mang lại.”
Giây tiếp sau, dụng cụ bên trên tay Hướng Cát không thể, cậu ngây người quay trở về, tiếp sau đó xúc cảm được má cần rét lên, tương đối thở của những người nam nhi xung quanh quẩn ở kề bên, tương tự một con cái sói thu được tiện nghi kị vẫy đuôi hạnh phúc, hắn bưng khay món ăn lùi lại nửa nước, sờ môi coi cậu cười cợt cười cợt.
Hướng Cát giơ tay xoa xoa mặt mày, đứng bên trên điểm trừng hắn: “Trả cháo mang lại tôi.”
Gió lại sở hữu Xu thế to hơn, Hướng Cát chỉ mang trong mình 1 cái áo khoác bên ngoài mỏng mảnh, ko suy nghĩ cho tới bản thân tiếp tục ở phía bên ngoài lâu như thế, bị bão thổi rét mướt lập cập chũm cập.
Lý Binh Dương đẩy cậu vô vào cửa ngõ, nhíu ngươi nói: “Trời rét mướt như thế, cháo nguội rồi, đợi tí nữa tôi gọi cháo mới mẻ mang lại em.”
Hướng Cát đừng chậm tay lẹ đôi mắt đoạt lấy khay món ăn kể từ vô tay hắn, trừng đôi mắt liếc hắn một chiếc, đóng góp sập cửa ngõ.
Lý Binh Dương đứng ngoài cửa ngõ, ngẩn người, giơ tay gõ gõ cửa ngõ, cười cợt nói: “Người đẹp mắt, sao em hung hãn nhưng mà cũng thích mắt như vậy?”
Bên vô cửa ngõ không tồn tại tiếng động, Lý Binh Dương dựa người vô cây cột vô hiên nhà, châm một điếu dung dịch, bú được 50% thì với người giẫm tuyết tiếp cận mái ấm sau mò mẫm hắn, hắn lại quan sát về góc cửa ê một chiếc, mới mẻ uể oải đáp lại sức ê, đựng bước tách chuồn..