phế căn vô địch

Xem thêm: quan hệ thế thân chap 82

Bạn đang xem: phế căn vô địch

Chương 2: Hình như đại sư huynh cực mạnh (2)


 Vũ Trần kế tiếp phát biểu với giọng điệu thản nhiên. "11. tập trung cố gắng chớ sinh chuyện thị phi." "12. Chúng tao không khiến chuyện, tuy nhiên cũng ko hãi phiền toái. Nếu kẻ không giống cho tới tạo nên sự với đệ, đệ cũng ko thể làm mất đi mặt mũi phái Tiêu Dao tất cả chúng ta được. Nói cách tiếp, ai dám chọc phẫn nộ đệ, đệ cứ tiến công bị tiêu diệt hắn mang lại tao. Nếu tiến công ko lại cứ la lên, sư huynh đệ bên trên núi tất cả chúng ta và những môn đồ nước ngoài môn đều sẽ hỗ trợ đệ." Liễu Thiên Diệp: "Vâng." Vũ Trần: "13. Đây là trọng tâm. Đừng lúc nào với mối liên hệ gì với đám phái đẹp nhân ở đỉnh Ngọc Nữ cạnh bên cơ, cũng chớ chọc phẫn nộ những nường ấy. Lỡ với gặp gỡ bên trên đàng thì cứ coi những nường ấy trở thành không gian là được, chớ với đối đầu với những nường ấy." Liễu Thiên Diệp ngoẹo đầu khó khăn hiểu hỏi: "Không khí là loại gì?" Vũ Trần: "Chính là những dụng cụ không tồn tại hình dạng." Liễu Thiên Diệp khẽ gật đầu: "Đệ rõ ràng rồi." Vũ Trần: "Còn lại cũng không tồn tại gì cần thiết. Đợi lát nữa gặp gỡ sư phụ lưu giữ nói ngon nói ngọt một chút ít. Lão gia hoả cơ quí nhất là được người không giống vuốt mông ngựa, lỡ như đệ vuốt mang lại ông ấy có hứng, với Khi cũng khá được thưởng một ngược lôi phù cũng nên." Trong khi rỉ tai, cả group người đang đi vào cửa ngõ chủ yếu năng lượng điện. Vũ Trần nhắn dò thám nhì sư đệ của tớ là Tử Dương và Thuần Dương: "Các đệ đem tè sư đệ vô gặp gỡ sư phụ cút." Tử Dương cẩn trọng hỏi: "Đại sư huynh, huynh ko vô à?" Vũ Trần: "Ta ko vô. Hôm qua chuyện, tao vừa phải mới mẻ tranh cãi với lão gia hoả cơ hoàn thành, vẫn còn đấy đang được bực. Giờ tuy nhiên họp mặt với Khi tiến công nhau cũng nên." Liễu Thiên Diệp nghe thấy vô nằm trong không thể tinh được, lặng lẽ le lưỡi. Đại sư huynh rộng lớn gan liền thiệt đấy, dám tranh cãi với tất cả sư phụ? Xem rời khỏi, vị thế của Đại sư huynh vô trường phái vô cùng cao. Về sau nên cẩn trọng rộng lớn vừa được. Sau Khi Vũ Trần tách cút, Tử Dương và Thuần Dương chính thức quở trách móc Liễu Thiên Diệp. "Ai, Thiên Diệp à, đệ đích thiệt là, trong ngày hôm qua ko nên tất cả chúng ta đang được bảo đệ lên núi trước nhằm gọi môn quy rồi à? Hại tất cả chúng ta bị trách móc tội." Liễu Thiên Diệp bày rời khỏi vóc dáng lênh láng ăn năn lỗi: "Xin lỗi nhì vị sư huynh, vừa phải rồi thực hiện liên luỵ nhì huynh rồi. Đệ cảm ơn nhì huynh đang được đứng rời khỏi hoà giải trước mặt mũi Đại sư huynh, còn nếu không, đệ bị tiêu diệt cứng cáp rồi." Ánh đôi mắt vừa phải rồi của Đại sư huynh vô nằm trong kinh xịn, Liễu Thiên Diệp lưu giữ lại vẫn cảm nhận thấy hãi hãi. Tu vi của Đại sư huynh chắc rằng vô cùng cao, vậy và lại với góc nhìn hoàn toàn có thể nhìn xuyên thấu lòng người như vậy. Kim Đan hậu kỳ? Nguyên Anh kỳ? Hay Hóa Thần kỳ đây? Trong khi Liễu Thiên Diệp còn đang được sững sờ, Tử Dương đôn đốc giục: "Mau lấy môn quy tuy nhiên tất cả chúng ta trả mang lại đệ rời khỏi coi cút, chớ với lại hãi tất cả chúng ta bị mắng nữa." "Vâng, sư huynh." Liễu Thiên Diệp tất tả vàng lấy môn quy rời khỏi, nhanh gọn lẹ nhìn lướt qua chuyện. Nội dung của bạn dạng môn quy này sẽ không không giống đối với những gì Đại sư huynh vừa phải phát biểu, vừa phải thuận lợi cũng vừa phải kỳ kỳ lạ. Có điều, dường như đại sư huynh phát biểu thiếu thốn ai điều. 14. Không được chấp nhận trộm rượu của sư phụ khi ông ấy đang được bế quan tiền, người vi phạm trừng trị vội vàng chục thứ tự. 15. Cấm ko được luật lệ huyênh hoang vùng tu vi của tớ trước mặt mũi Đại sư huynh. Nhớ lấy! Nhớ lấy! Nhớ lấy! Thấy Liễu Thiên Diệp ghi lưu giữ những môn quy này rồi, Tử Dương và Thuần Dương ngay lập tức sẵn sàng dẫn nường tiến bộ vô cửa ngõ rộng lớn chủ yếu năng lượng điện. Cửa rộng lớn chủ yếu năng lượng điện này là một chiếc cửa ngõ đá vô nằm trong cao, cao cho tới chục trượng, nặng nề chừng vạn vân. Thuần Dương trả tay nên rời khỏi, vỗ nhẹ nhàng lên bên trên cửa ngõ đá đang được đóng góp chặt. Mấy giờ đồng hồ "két két" vang lên, cái cửa ngõ đá nặng nề chừng vạn cân nặng cơ khẽ há rời khỏi. Liễu Thiên Diệp ko ngoài hãi hãi thán phục: "Thuần Dương sư huynh, huynh thiệt là lợi hãi." "Đây đơn thuần chuyện nhỏ thôi." Thuần Dương mỉm cười mỉm cười, trong tim lại sở hữu chút đắc ý. Cả group người lao vào chủ yếu năng lượng điện. Trong năng lượng điện với một chiếc thiên động không giống, vô năng lượng điện với năng lượng điện, tiên khí vờn xung quanh, núi, sông gì cũng đều có, những loại chim quý thú kỳ lạ tự tại cất cánh lượn phía bên trong, có không ít dị thú mặc cả đời này Liễu Thiên Diệp cũng trước đó chưa từng thấy qua chuyện. Quả thiệt là động phủ tiên gia, linh khí vô nằm trong nồng đậm. Nơi ở của chưởng giáo Lý Đạo Tử là 1 trong những căn chống nhỏ ở thân ái hồ nước. Thuần Dương và Tử Dương dẫn Liễu Thiên Diệp sẵn sàng bước lên trên cầu đá, rời khỏi thân ái hồ nước. Đột nhiên, xung xung quanh với sương loà tràn ngập, trả tay ko thấy được năm ngón. Chẳng biết vì như thế sao, Liễu Thiên Diệp chợt cảm nhận thấy cả thân ái thể rét lạnh lẽo, buốt đến tới xương. Ở đàng sau với cùng một hai con mắt đang được nhìn chằm chằm vô nường. Liễu Thiên Diệp hoảng loạn xoay đầu lại, đùng một cái vạc hiện nay, ko biết kể từ khi nào là, với cùng một con cái chó rộng lớn cao hơn nữa năm trượng đang được nhìn chằm chằm bản thân. Diện mạo của con cái chó này sẽ không nên quá mức cần thiết dữ tợn, cũng không tồn tại năng nanh mà hoàn toàn trái ngược nhìn khá đáng yêu và dễ thương, bên trên đầu với nhì loại sừng, cỗ lông trắng nuột thật sạch mượt mà như 1 ngọn lửa white color. Nhưng mặc dù là thế, Liễu Thiên Diệp vẫn hoàn toàn có thể chắc chắn là rằng, chỉ việc đối phương mong muốn, thì tiếp tục đơn giản và dễ dàng xé nường trở thành miếng nhỏ. Thuần Dương và Tử Dương cuống quít hành lễ, kính cẩn nói: "Sư đôn đốc, đấy là tè sư đệ mới mẻ nhập môn - Liễu Thiên Diệp." Con chó rộng lớn chẳng thèm nhằm ý gì cho tới bọn họ, chỉ tiến bộ lại sát Liễu Thiên Diệp rồi khẽ ngửi, góc nhìn tràn trề nghi ngại, thân ái thể to tướng rộng lớn ngăn lấy cây cầu ko mang lại bọn họ trải qua. Nhưng đúng vào khi này, thân ái hồ nước truyền cho tới thanh âm của Lý Đạo Tử: "Tiểu Bạch, nhằm bọn họ vô cút." Con chó rộng lớn tương đối nhíu ngươi, rời qua chuyện một phía, nhường nhịn đàng mang lại bọn họ cút, tiếp sau đó thân ái thể to tướng rộng lớn hóa trở thành một đám sương loà mất tích ko thấy gì nữa. "Cám ơn sư đôn đốc." Thuần Dương và Tử Dương kéo lấy Liễu Thiên Diệp đang được hãi cho tới nhũn chân vội vàng qua chuyện cầu. Giờ phút này, Liễu Thiên Diệp ngược thực đã biết thành doạ hãi cho tới ngây người. Thuần Dương thấy nường hãi như thế, lên giờ đồng hồ an ủi: "Đó là toạ kỵ của sư tôn, Thần thú Bạch Trạch, vô nằm trong trung thành với chủ với sư tôn tất cả chúng ta. Mỗi thứ tự với người xa xôi kỳ lạ xuất nhập, nó đều tiếp tục tra xét. Đệ chớ hãi, nó đang chưa từng lân sát kẻ không có tội." "Thật sao?" Liễu Thiên Diệp nuốt một ngụm nước miếng. Bởi vì như thế vừa phải rồi, nường rõ nét cảm biến được, con cái chó rộng lớn cơ động sát niệm với bản thân. Lúc cơ, Thần thú Bạch Trạch này dường như đang được vì thế dự xem xét coi với nên làm thịt bị tiêu diệt bản thân hay là không. Phải vất vả lắm Liễu Thiên Diệp mới mẻ bình thản lại được. Cuối nằm trong, nường cũng cho tới được quần đảo thân ái hồ nước, gặp gỡ được vị chưởng giáo đang được câu cá - Lý Đạo Tử. Thuần Dương kính cẩn nói: "Sư tôn, môn đồ phụng mệnh đem tè sư đệ cho tới." Lý Đạo Tử một thân của áo vải vóc, vóc dáng nhìn tương tự như một vị nho sinh đương tuổi tác trung niên. Ông sờ lên chòm râu dê của tớ. "Là Liễu Thiên Diệp à?" Liễu Thiên Diệp khom người, lẹo tay thi đua lễ: "Bái con kiến sư tôn." Lý Đạo Tử mỉm mỉm cười hỏi: Tư hóa học của con cái ko tệ, là Thiên Linh Căn khan hiếm thấy bên trên trần thế. Rất nhiều tông phái rộng lớn đều mong muốn đã đạt được con cái, vì như thế sao con cái lại cứ mong muốn bái nhập vào trong 1 trường phái nhỏ như phái Tiêu Dao của ta?"