phim nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ

Lệ Cảnh Minh ko căn vặn nhiều, anh vẫn biết kể từ bác bỏ sĩ tư tưởng vị trí ví dụ và chúng ta thân quen biết thế nào là. Thẩm Tri Ý không thích nhắc tới là sự việc tốt, anh vẫn kinh hãi cô thông thường nhắc tới thì tiếp tục ghi nhớ lại gì cơ.

“Thẩm Tri Ý, trí ghi nhớ của anh ấy ko được đảm bảo chất lượng, anh vẫn gạt bỏ thật nhiều chuyện trước đó, tất cả chúng ta chớ quan hoài cho tới nó nữa nhưng mà hãy quan sát về phía đằng trước, chuyện gì qua chuyện rồi cứ nhằm nó qua chuyện chuồn, về sau anh tiếp tục cư xử với em thật tốt”.

Bạn đang xem: phim nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ

“Lệ Cảnh Minh, anh đem tư cơ hội gì rằng về sau với tôi? Có thật nhiều chuyện ko giản dị và đơn giản chỉ việc một câu là hoàn toàn có thể mang lại qua”.

Một câu mang lại qua chuyện là đoạn chuyện thì nên cho tới pháp lý nhằm thực hiện gì? Lệ Cảnh Minh đặc biệt không tồn tại tư cơ hội rằng bao nhiêu điều này.

Cô đặc biệt hàm ân cuộc chạm mặt vô chục sáu năm vừa qua, lúc này cũng rất hối hận, cô ăn năn hận vì như thế vẫn gặp gỡ anh, cô không hiểu nhiều tại vì sao yêu thương một người lại thảm sợ hãi như vậy, càng không hiểu nhiều tại vì sao bản thân lại trải qua chuyện những chuyện này.

Cùng lắm cô chỉ tùy hứng một ít, cũng nghiền Lệ Cảnh Minh kết duyên, cô không trấn áp tự tại của anh ấy, càng ko nghiền anh hạn chế đứt tình yêu với Hạ Minh Nguyệt.

Trước phía trên cô và anh vốn là thỏa thuận hợp tác đồng đẳng, cô rất nhiều lần hiến huyết mang lại Hạ Minh Nguyệt tuy nhiên chẳng nhận lại được một câu cảm ơn.

Mấy đặc điểm này cũng thôi ko rằng, vẫn không tồn tại tình yêu thì ly hôn nhưng anh lại ko Chịu buông thả mang lại cô, sợ hãi cô tan ngôi nhà nhừ cửa ngõ.

Rốt cuộc cô đem lỗi gì với anh? Cô vẫn tạm thời nhân nhượng vì như thế người xem rồi tại vì sao vẫn ham muốn nghiền cô?

“Người bị tiêu diệt rồi ko thể hồi sinh, anh nhờ vào đâu nhưng mà nói theo một cách khác mang lại qua?”

Lệ Cảnh Minh đột vắng lặng ko rằng, Open bong rời khỏi, bão táp rét mướt thổi vào trong xe pháo như thể chỉ như vậy mới nhất hoàn toàn có thể khiến cho người tao thở phào.

Lệ Cảnh Minh tài xế ra phía bên ngoài phố quốc bộ, xuống xe pháo rồi dẫn Thẩm Tri Ý vô.

Phố quốc bộ này khá có tiếng ở Thủ Đô, khu vực ăn khu vực đùa cũng khá nhiều, cảnh quan cũng đẹp nhất, thường ngày lượng khách hàng du ngoạn cho tới phía trên chơi rất nhộn nhịp.

Hôm ni người cho tới đó cũng thật nhiều, Lệ Cảnh Minh bắt tay Thẩm Tri Ý, tiếp sau đó đan chục ngón tay vô cùng nhau.

Thẩm Tri Ý khá lúng túng, rốt cuộc Lệ Cảnh Minh ham muốn thực hiện gì?

Hai người sánh bước tiến vô chỗ đông người tương tự một song tình nhân bình thường, sau bữa trưa là khi mặt mũi trời nóng bức nhất, những nghiền lá nhỏ từ trên cây rơi xuống tạo nên trở thành bóng mát lốm đốm.

Lệ Cảnh Minh bắt tay Thẩm Tri Ý tiếp cận một điểm râm đuối, phố quốc bộ là một đoạn cổ trấn, cái ngói rêu xanh rì, tường White, lối được lát đá, nhị mặt mũi lối trồng cây dương liễu, nhị người bắt tay không có ai thực hiện phiền ai.

Nhìn thấy cái gì ngon thì cho tới xếp mặt hàng, một lúc sau bên trên tay Thẩm Tri Ý là đầy đủ loại món ăn.

Oden, cơm trắng chân gà, mực nướng, khoai tây rán và những số được trình làng bên trên mạng, vô tay còn ôm một trái dừa.

Lệ Cảnh Minh cũng nạm vô số món ăn, nhìn Thẩm Tri Ý ôm trái ngược dừa to hơn cả mặt mũi cô húp quả thực nhìn ngoan ngoãn cho tới kỳ lạ.

Đi ngang qua chuyện một quán ăn, Lệ Cảnh Minh thấy bầu không khí ở phía trên khá tốt nên dẫn Thẩm Tri Ý vô vô, điểm này không tồn tại chống VIP tuy nhiên từng bàn đều đem ván mộc ngăn cơ hội, Lệ Cảnh Minh lựa chọn 1 bàn sát hành lang cửa số.

Thẩm Tri Ý bịa đặt không còn những loại bên trên tay lên bàn, điềm đạm nhìn người con trai đang được ngồi phía đối lập.

Có lẽ là vì như thế tia nắng mặt mũi trời nên bên trên người Lệ Cảnh Minh cũng thêm chút mùi vị của nắng nóng, nhất là góc nhìn êm ả dịu dàng nhưng mà ngày thông thường cô không đủ can đảm nghĩ về cho tới.

Lệ Cảnh Minh nhìn xung xung quanh rồi nói: “Em ham muốn ăn gì?”

Thẩm Tri Ý nhấp lên xuống đầu: “Không đói”.

Xem thêm: hải đường hoa lệ

Lệ Cảnh Minh cau mày: “Em đem căn bệnh về bao tử, ko ăn số chủ yếu sao nhưng mà được?”

Phục vụ đem thực đơn sang trọng, Lệ Cảnh Minh lật nhị trang rồi gọi nhị số đặc sản nổi tiếng và 1 phần canh theo gót khẩu vị của tôi.

Nhà mặt hàng này lên món ăn đặc biệt nhanh chóng, ko lâu sau vẫn đem đầy đủ món ăn lên, Lệ Cảnh Minh múc mang lại Thẩm Tri Ý nửa chén bát canh như thông thường.

Thẩm Tri Ý nhìn chằm chằm loại chén bát, sau cùng cô căn vặn vướng mắc luôn luôn ham muốn căn vặn khi phía trên đường: “Anh đang khiến gì thế?”

Lệ Cảnh Minh sửng nóng bức vô thức nói: “Hẹn hò, em không sở hữu và nhận rời khỏi sao?”

Thẩm Tri Ý nhấp lên xuống đầu: “Lệ Cảnh Minh, anh ko cần thiết vờ vịt cư xử đảm bảo chất lượng với tôi”, như vậy càng kinh tởm rộng lớn thôi.

“Nói cứ như thể trước đó anh cư xử tệ bạc với em vậy”.

Ánh đôi mắt Thẩm Tri Ý hiện thị lên vẻ chế nhạo ko hề che giấu quanh, Lệ Cảnh Minh đểu cáng mà đến mức ko tự răn bản thân, còn nghĩ về bản thân là thánh nhân.

Lệ Cảnh Minh bị góc nhìn của cô ấy thực hiện mang lại ko được bất ngờ, cũng nghĩ về cho tới điều gì, những điều một vừa hai phải rằng càng không tồn tại thỏa sức tự tin nữa: “Anh rằng rồi, anh tiếp tục bù phủ mang lại em”.

Xem rời khỏi anh ko hề nghe lọt những điều cô vẫn rằng trong xe, Thẩm Tri Ý chểnh mảng nhìn anh.

“Đợi ăn đoạn tất cả chúng ta chuồn coi phim, em thấy được không?”

Thẩm Tri Ý ngước đôi mắt lên nói: “Không được”, trước đó cũng ko cần cô trước đó chưa từng nghĩ về cho tới phố ăn uống hò hẹn với Lệ Cảnh Minh, chuồn coi phim giống song tình nhân thông thường tuy nhiên Lệ Cảnh Minh vẫn rằng cô thế nào? Nói cô thơ ngây.

Bây giờ cô không thích thực hiện những điều này nữa thì Lệ Cảnh Minh lại kéo cô chuồn, đem nực cười cợt ko cơ chứ.

Lệ Cảnh Minh ko tức giẫn dữ rằng tiếp: “Hôm ni còn đặc biệt nhiều năm, em muốn đi đi dạo ở đâu, anh đều chuồn với em tuy nhiên trước tiên ăn cơm trắng vẫn, vô xe không đem thuốc”.

“Không ham muốn ăn, nuốt ko trôi”, Thẩm Tri Ý chống cằm nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số.

Lệ Cảnh Minh nhìn theo gót tầm đôi mắt cô một vừa hai phải khi bắt gặp một người buôn bán hồ nước lô.

“Em đợi ở phía trên một lúc, anh trở về ngay”, anh đứng lên rồi chạy ra khỏi quán ăn mua sắm một xiên hồ nước lô lối vô góc nhìn khó khăn hiểu của Thẩm Tri Ý.

Lệ Cảnh Minh trở về, tiếp sau đó đem hồ nước lô lối vô tay mang lại Thẩm Tri Ý: “Em ăn đi”.

Hồ lô lối lan rời khỏi mừi hương ngọt ngào và lắng đọng vàng óng phủ lên bên trên một tấm vừng, Thẩm Tri Ý giơ tay rời khỏi nhận lấy rét mướt lùng hỏi: “Sao đùng một phát ham muốn mua sắm loại này?”

“Chẳng cần em mến ăn hồ nước lô lối sao?”, giọng điệu cực kì đương nhiên.

Anh vẫn còn đó ghi nhớ vô buổi tiệc vô sáu năm vừa qua, vô tay Thẩm Tri Ý lấy một xiên hồ nước lô lối, còn nếu không mến có lẽ rằng sẽ không còn nạm rồi.

“Tôi trước đó chưa từng rằng tôi mến hồ nước lô đường”, Thẩm Tri Ý ném hồ nước lô lối vô tay vô thùng rác rưởi, sắc mặt mũi điềm đạm một vừa hai phải rồi đột chốc trở nên cáu gắt như 1 trái ngược bom dễ dàng nổ.

Xem thêm: cặp phu thê ngọt ngào tới tận răng

Lệ Cảnh Minh cũng ko hạnh phúc gì, khan hiếm khi anh chuồn lấy lòng một người phụ phái đẹp tuy nhiên cô lại chẳng vuốt mặt mũi nể mũi gì khiến cho anh ko biết giấu mặt vô đâu.

Anh không hiểu nhiều tại vì sao Thẩm Tri Ý lại nổi gắt, một xiên hồ nước lô đường ngon ngọt như vậy ko nếm demo vẫn vứt vô thùng rác rưởi, rõ nét một vừa hai phải rồi còn nhìn chằm chằm người buôn bán hồ nước lô lối phía bên ngoài, thực sự thay cho thay đổi thất thường.

Lệ Cảnh Minh không thích buổi hò hẹn đảm bảo chất lượng đẹp nhất kết cổ động với thất bại, anh kiên trì nói: “Thẩm Tri Ý, em ngoan ngoãn nào là, chớ thực hiện loạn”.