tề mặc mộc ly tâm

Tề Mặc nom gò dung dịch và vải vóc băng, hắn ko hề thay cho thay đổi sắc mặt mũi thò tay rời khỏi đằng trước tháo dỡ cúc áo Ly Tâm. Ly Tâm đang được phụ thuộc người Tề Mặc điều tiết khá thở, thấy Tề Mặc đem tay xuống ngực bản thân, cô chất vấn khẽ: "Anh biết thay cho dung dịch sao?"

"Không biết". Tề Mặc giá buốt lùng đáp lại, tay vẫn kế tiếp tháo dỡ cúc áo.

Bạn đang xem: tề mặc mộc ly tâm

Ly Tâm ngay tắp lự phanh to tướng đôi mắt nom Tề Mặc. Không biết, thế thì tại vì sao hắn lại yêu cầu thay cho dung dịch mang lại cô? Cô đơn thuần số nhọ tự động bản thân xông rời khỏi nên mới phát bệnh trúng đạn, ko cho tới nỗi được hắn đối đãi như thế chứ? Ly Tâm bất giác lưu giữ chặt tay Tề Mặc: "Tôi không thích chết".

Tề Mặ nhíu mày: "Cô sẽ không còn chết". Vừa trình bày, hắn vừa vặn kéo tay Ly Tâm tháo dỡ nốt cái cúc áo sau cuối trước vùng ngực cô.

Ở trong tim Tề Mặc, Ly Tâm cúi đầu nom xuống. Cô chỉ thấy bản thân ko đem gì bên phía trong. Ngực cô mang 1 lớp băng White quấn ngang qua quýt, đem vệt tiết lờ mờ lờ mờ. Ly Tâm đột nhiên chốc cảm nhận thấy đầu cô nổ tung, lồng ngực như chuẩn bị sửa phun sương ra phía bên ngoài, mặt mũi cô đỏ ối au ngượng ngùng. Ly Tâm ko biết lấy kể từ đâu rời khỏi mức độ lực túm chặt nhị vạt áo trước vùng ngực, bao phủ chuồn đường nét xuân quang đãng đẹp tươi.

Tề Mặc trầm giọng: "Cô làm cái gi vậy, vứt ra!". Nói kết thúc hắn sử dụng mức độ xé toạc áo Ly Tâm rời khỏi trở nên nhị miếng.

"Anh ko nên là BS, đương nhiên yêu cầu bôi dung dịch gì chứ? Tôi cần thiết chưng sỹ". Áo bị xé rách rưới thực hiện song, ko thể bao phủ cỗ ngực White ngần. Ly Tâm đỏ ối bừng mặt mũi âm thầm nghĩ về, BS nom thì không sao cả, tuy nhiên bị người ngoài thấy thì...

Tề Mặc tức giẫn dữ nạt nộ: "Không đem chưng sỹ". Vừa trình bày hắn vừa vặn ngừng tay nom Ly Tâm tự góc nhìn sắc giá buốt.

Nghe hắn trình bày vậy, mặt mũi Ly Tâm White bệch. Thấy góc nhìn Tề Mặc thông thoáng qua quýt tia sát khí, Ly Tâm ko ngoài kêu ca âm thầm, loài người này động một tý là ham muốn giết mổ người. Bản đằm thắm cô hiện giờ đang bị thương, hắn cũng chẳng thèm nhẹ dịu một chút nào. Nghĩ cho tới trên đây, cô đành rấm rứt vứt tay. Phải chịu đựng thôi, khi khỏe khoắn cô còn chẳng kháng nổi hắn, giờ đây cô càng ko nên là phe đối lập của hắn.

Tề Mặc ưng ý thấy lúc Ly Tâm buông tay. Thế mới mẻ trúng, hắn mến những người dân ngoan ngoãn ngoãn nghe lời nói. Hắn chính thức bôi dung dịch lên trên người Ly Tâm.

"Á, nhức, nhức vượt lên trên. Anh nhẹ nhàng tay thôi". Tề Mặc luýnh quýnh vụng trộm về ấn mạnh vô chỗ bị thương của Ly Tâm, khiến cho cô ham muốn giết mổ hắn ngay lập tức tức tốc.

"Rốt cuộc anh đem biết bôi dung dịch ko hả? Đau quá"

"Hét gì chứ. Im miệng". Tề Mặc cũng thấy lửa bốc lên đầu. Đây là đợt trước tiên hắn bôi dung dịch cho tất cả những người không giống, vậy tuy nhiên cô bé lại la hét ồn ào. Vết thương bé bỏng tí tẹo tuy nhiên đau tới mức bại sao? Nghĩ thì nghĩ về vậy tuy nhiên Tề Mặc vẫn cố bôi dung dịch thiệt nhẹ dịu, tuy vậy hắn ko nhận định rằng hắn nặng trĩu chân nặng trĩu tay với cô."Tề Mặc, anh ham muốn giết mổ tôi nên không?". Tề Mặc bôi cả vỏ hộp dung dịch lên chỗ bị thương của Ly Tâm. Để dung dịch không bị rơi xuống, hắn sử dụng bàn tay rộng lớn lưu giữ chặt. Ly Tâm đau tới mức các giọt mồ hôi chảy ròng rã ròng rã. Cô đem kệ vị thế đằm thắm phận của những người đối lập, phanh mồm gọi trực tiếp thương hiệu hắn.

Nghe Ly Tâm dám gọi thương hiệu bản thân, Tề Mặc tối sầm mặt mũi, lộ rõ rệt vẻ chết người. Nhìn người phụ phái nữ ở trong tim đau tới mức mặt mũi mũi nhăn nhó, các giọt mồ hôi túa rời khỏi, hắn chứa chấp giọng trầm trầm: "Cô còn trình bày nữa, tôi tiếp tục giết mổ cô".

Ly Tâm bị góc nhìn sát khí Tề Mặc dọa dẫm hoảng hồn bị tiêu diệt khiếp. Cô chỉ thở hào hển nhằm đem Tề Mặc chà sát bên trên chỗ bị thương của cô ý.

Xem thêm: truyện đằng la vi chi

"Tề Mặc, tôi...Chỗ bại không trở nên thương". Sau một hồi nghiến răng nghiến lợi chịu đựng đựng quy trình bị quấy rầy chứ không cần nên bôi dung dịch, Ly Tâm tưởng cô hoàn toàn có thể bay nàn. Nhưng thấy lúc Tề Mặc bóp chuồn nắn lại địa điểm không trở nên thương phía trên ngực, Ly Tâm tức giẫn dữ lên giờ đồng hồ.

Tề Mặc hòn đảo đôi mắt qua quýt Ly Tâm: "Tôi biết".

"Vậy anh toan thực hiện gì?" Thấy Tề Mặc dường như thất lạc không còn kiên trì, Ly Tâm gặm môi chất vấn hắn. Cô còn thất lạc kiên trì rộng lớn hắn ấy chứ. Vết thương vốn liếng nhức tía phần, bị hắn quấy rầy trở nên rời khỏi nhức chục phần.

Tề Mặc ngay tắp lự bóp mạnh domain authority thịt trắng nuột bên dưới tay. Ly Tâm đau tới mức nhảy dựng người. Tề Mặt nạt nộ: "Tôi toan làm cái gi à? Tôi toan thực hiện thế này đấy". Vừa trình bày, hắn vừa vặn đẩy Ly Tâm trượt rời khỏi phía sau, rồi hắn nhanh gọn phủ người ngậm nụ hoa bên trên ngực Ly Tâm.

Ly Tâm vừa vặn hoảng hoảng hồn vừa vặn tức giẫn dữ, ham muốn giơ tay đấm Tề Mặc, tuy nhiên bị hắn đè chặt, ko thể động che nổi. Cô chỉ với cơ hội hét lớn: "Tề Mặc...Anh...Á...". Ly Tâm còn ko dứt lời nói, Tề Mặc đùng một phát mút mạnh, khiến cho Ly Tâm cảm nhận thấy ngực vừa vặn nhức vừa vặn ngứa, từ đầu đến chân nhão nhoẹt. Cô kế tiếp hét: "Tề Mặc, vứt tôi rời khỏi. Anh vứt tôi ra".

Tề Mặc hừm một giờ đồng hồ vô mũi, nhả nụ hoa ngước đầu nom Ly Tâm: "Cô còn dám ồn này nữa hoặc không?"

Ly Tâm ngay tắp lự rung lắc đầu: "Tôi ko dám".

"Cô hãy ghi ghi nhớ, cô là kẻ của tôi, tôi ham muốn làm cái gi thì thực hiện. Cô không tồn tại tư cơ hội phản đối". Tề Mặc trình bày giá buốt lùng, bàn tay lại kế tiếp sờ soạng bên trên ngực Ly Tâm.

Ly Tâm ngay tắp lự nhắm đôi mắt nuốt hận vô lòng. Cô âm thầm nguyền rủa cả tổ tiên chục tám hoánh mái ấm Tề Mặc. Mối oán này sẽ sở hữu được ngày cô bắt hắn nên trả vội vàng rất nhiều lần.

Tề Mặc giơ tay nắn chuồn nắn lại ngực Ly Tâm. Làn domain authority White ngà ngọc bị hắn sờ lên sờ xuống. Cả người Ly Tâm nhão nhoẹt ở yên tĩnh trong tim hắn.

"Khốn khiếp, thế này là thế nào?"

Một giờ đồng hồ quát tháo rộng lớn khiến cho Ly Tâm lắc nảy bản thân. Cô ngay tắp lự phanh đôi mắt thấy khuôn mặt Tề Mặc tối sầm, hai con mắt lại phóng rời khỏi tia giết mổ người. Ly Tâm bất giác nom xuống ngực bản thân, cô ko biết nên khóc hoặc nên mỉm cười. Tề Mặc sử dụng cuộn vải vóc băng bó chỗ bị thương mang lại cô. Mặc cho dù hắn không ngừng nghỉ kiểm soát và điều chỉnh địa điểm vẫn ko thể băng nổi. Cứ mỗi một khi hắn cuộn vải vóc băng là miếng vải vóc lại trượt thoát khỏi chỗ bị thương.

Xem thêm: bố già truyện

Hóa rời khỏi, Tề Mặc bóp nắn ngực cô là nhằm chỉnh góc nhìn, cố định và thắt chặt miếng vải vóc băng. Ly Tâm chửi âm thầm, loài người này lẽ này ko biết trình bày một câu nhẹ dịu hoặc sao? Tề Mặc quả thực ko nên sinh rời khỏi nhằm phục dịch người không giống. Không biết hắn bị đứt sợi rễ thần kinh này, đương nhiên lại yêu cầu băng bó mang lại cô, khiến cho cô bị tra tấn mãi. Ly Tâm trình bày khẽ: "Anh băng kể từ mặt mũi này qua quýt là được rồi".

Tề Mặc nhíu mi, tuân theo lời nói Ly Tâm. Miếng vải vóc băng ngược nhiên cố định và thắt chặt trúng chỗ bị thương. Tề Mặc nhăn mặt mũi, hắn ko nên là loại chuồn phục dịch người không giống tuy nhiên.

Sau khi trận bôi dung dịch còn vượt lên trên hành xác kết thúc đẩy, Ly Tâm thở phào thoải mái. Cả người cô vừa vặn nhức nhối vừa vặn mệt rũ rời. Cô ngồi phụ thuộc Tề Mặc lấy lại khá mức độ.