thẩm nguyệt, một kiếp hồng trần

Bạn đang được gọi truyện Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần của tác giả Thiên Quân. Thẩm Nguyệt đùng một phát bột phát cơn oán thù hận tột nằm trong nhịn nhường như tiếp tục hội tụ xuyên suốt từng nào lâu ni, trầm giọng nói: "Ngươi chớ tự động nhiều tình, ngươi nhận định rằng tao giờ đây vẫn như là như lúc trước ê hoặc sao? Con ngốc Thẩm Nguyệt trước ê tiếp tục bị tiêu diệt rồi, kể từ ni về sau Thẩm Nguyệt tao đó là cành vàng lá ngọc tuy nhiên ngươi ko thể động nhập nổi. Cho mặc dù ngươi sở hữu quỳ gối trước mặt mũi tao thì tao chắc chắn cũng tiếp tục giẫm nát nhừ ngươi bên dưới chân".

Tần Như Lương quá bất ngờ ngước đôi mắt lên, một vừa hai phải khi thấy nường đang dần ngấc đầu lên. Gương mặt mũi nường Trắng bệch không hề một chút ít huyết tuy nhiên ánh nhìn lại giá buốt như băng, khóe đôi mắt còn hiện thị ý cười cợt châm biếm, lửa giận dỗi nhập ánh nhìn nhịn nhường như cũng chi phí phát triển thành, thay cho nhập ê là việc lãnh đạm kinh sợ, nường lại nhẹ nhõm tiếng nói rời khỏi một câu: "Tần Như Lương, ngày ê chắc chắn tiếp tục đến".

Bạn đang xem: thẩm nguyệt, một kiếp hồng trần

Thẩm Nguyệt phát biểu hoàn thành câu này thì tiếp tục kiệt mức độ và ngất xỉu tức thì bên trên khu vực, mặt mũi tai chỉ từ nghe thấy giờ đồng hồ kêu hốt hoảng của Triệu thị...

Khi xưa Thẩm Nguyệt là 1 con cái ngốc.

Nhưng một con cái ngốc như nường lại rất có thể đoạt được người tình nhập nằm mê của vô số nữ giới nhân Đại Sở, nường và được gả cho tới đại tướng tá quân hàng đầu Đại Sở, Tần Như Lương.

Nghe phát biểu thơm sự này tự nường phụ thuộc vào sự ngu ngốc của bạn dạng thân thích tuy nhiên đã đạt được, còn đại tướng tá quân Tần Như Lương thì tiếp tục sở hữu người trong thâm tâm từ xưa.

Vào ngày trở nên thân thích, tuyết rơi phủ dày ở kinh trở nên tạo cho khoảng không gian hoan hỉ nhập quý phủ cũng nhạt nhẽo nhòa cút không ít.

Tần Như Lương khoác hỉ phục đứng nhập bão tuyết, vai rộng lớn hạn hẹp, hỉ phục đỏ loét kiều diễm càng thực hiện nổi trội lên hình thể cao ráo trực tiếp tắp nằm trong khuôn mặt mũi anh tuấn của hắn tao.

Nhưng hắn tao lại đang tiếp tục nhìn Thẩm Nguyệt vày ánh nhìn ngán ghét bỏ, ánh nhìn ê khiến cho cho tất cả những người tao cảm nhận thấy vô nằm trong lạnh giá.

Hắn tao nói: "Cả đời này tao cũng sẽ không còn quí một con cái ngốc, tuy nhiên cô cũng sẽ được gả sắp tới đây rồi, nếu mà mong muốn được sinh sống bình an không lo ngại suy nghĩ thì cô nên biết điều tuy nhiên yên phận thủ thường".

Thậm chí hắn tao còn ko buồn liếc nhìn nường, một vừa hai phải dứt điều tiếp tục phất ống tay áo tách cút.

Đêm tân thơm, những ngọn nến đỏ loét nhập chống tân thơm tiếp tục cháy không còn tạo cho căn chống chìm nhập bóng tối.

Tất cả quý khách đều nhận định rằng phu nhân tướng tá quân đã biết thành hững hờ, ko tách ngoài cảnh chống ko gối cái, vì thế bọn họ cũng chây lười phục dịch vị phu nhân ko được mến yêu này.

Hành y sĩ trống vắng chi phí điều quạnh quẽ, chỉ mất vài ba cái đèn lồng chuẩn bị cháy không còn đang được thắp sáng lù mù nhập mùng tối lạnh giá.

Bỗng sở hữu một bóng người to lớn đàng hoàng xông nhập chống tân thơm.

Hắn tao bao phủ lấy Thẩm Nguyệt tiếp sau đó gặm lấy môi của nường, tiếp theo ngay lập tức đẩy nường lên chóng thêu rồi xé nát nhừ quần áo bên trên người nường.

Thẩm Nguyệt ko thể nhận ra rõ rệt mặt mũi hắn tao tuy nhiên nường vẫn đặc biệt ngoan ngoãn ngoãn thuận bám theo.

Kẻ ngốc cũng biết nường quí Tần Như Lương.

Người nam nhi khẽ rít qua chuyện kẽ răng, từng giờ đồng hồ rên rỉ trầm thấp vang lên, khi hắn tao thô bạo xông nhập thì Thẩm Nguyệt đau nhức đến mức độ toàn thân thích nhộn nhịp cứng, nước đôi mắt sườn lưng tròng, nường cau mi thì thầm: "Như Lương, nhức quá".

Người nam nhi ngừng hoạt động nhập phút chốc tuy nhiên tức thì sau này lại trọn vẹn ko quan hoài tới sự đau nhức của nường, hắn hung hăng siết lấy nhị tay của nường khóa chặt bên trên đỉnh đầu rồi thô bạo tiến bộ nhập.

Sáng sớm khi thức dậy, cái chóng tân thơm tiếp tục trở thành vô nằm trong lộn xộn, chỉ từ 1 mình Thẩm Nguyệt rách rưới rưới ở cuộn tròn trặn bên trên gò lộn xộn ê.

Về sau nường cũng ko hội ngộ Tần Như Lương nữa, hắn tao hẳn là tiếp tục coi nường như 1 song giầy rách rưới, vứt loại bỏ đi là hoàn thành chuyện.

Địa vị phu nhân tướng tá quân của nường cũng đơn thuần hữu danh vô thực, Tần Như Lương tiếp tục từ từ giao tất cả từng chuyện nhập phủ cho tới Liễu Mi Vũ quán xuyến.

Đám người hầu nhập phủ tướng tá quân cũng lặng lẽ tôn Liễu Mi Vũ thực hiện phu nhân.

Liễu Mi Vũ đó là người trong thâm tâm của Tần Như Lương.

Ngày ê Thẩm Nguyệt đã từng đi cho tới viện của Tần Như Lương.

Nàng ko đem bám theo dù, những bông tuyết nhỏ bé xíu lưu lại bên trên tóc nằm trong lông mi của nường tạo cho hình hình ảnh của nường nhìn xinh rất đẹp thanh bay cho tới kỳ lạ.

Từ nhập chống lại truyền rời khỏi giờ đồng hồ rên rỉ khe khẽ của một song phái mạnh nữ giới.

Xem thêm: truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày

Rõ ràng là Tần Như Lương đang được sung sướng với Liễu Mi Vũ.

Tuyết chính thức rơi dày, đợi cho tới khi Tần Như Lương xuất hiện rời khỏi thì tiếp tục thấy bên phía ngoài sở hữu một người tuyết.

Hắn tao chẳng mong muốn chú tâm cho tới chuyện này, bên trên khuôn mặt mũi của hắn tao vẫn ko hề thất lạc cút đường nét anh khí, hắn tao một vừa hai phải nhận ra đã nhận được rời khỏi này là Thẩm Nguyệt, khuôn mặt mũi êm ả tức thì tức tốc gửi sang trọng giá buốt lùng, hắn tao nói: "Cô ở trên đây thực hiện gì? Ai cho tới cô nhập đây?"

Đúng thời điểm hiện tại kể từ nhập chống lại truyền rời khỏi thanh âm khiến cho cho tất cả những người không giống nên xao xuyến của Liễu Mi Vũ: "Tướng quân, bạn đang ở bên phía ngoài vậy?"

Tần Như Lương coi thường thông thường liếc nhìn Thẩm Nguyệt rồi nói: "Một kẻ ko tương quan cho tới bọn chúng ta".

Lúc Tần Như Lương quyết định xoay nhập vào ngôi nhà thì Thẩm Nguyệt lại đùng một phát lên tiếng: "Như Lương, hắn phục".

Nói đoạn, nường ngay lập tức giơ tay kéo lên một cỗ quần áo và được vội vàng chỉnh tề.

Hóa rời khỏi nường còn biết trời giá buốt, hoảng Tần Như Lương bị giá buốt vì thế tiếp tục học tập cơ hội may một cỗ quần áo.

Đây là phiên trước tiên nường lao vào ngôi nhà viện nhằm tặng quần áo cho tới hắn tao.

Đúng khi ê Liễu Mi Vũ đã và đang duyên dáng vẻ bước ra phía bên ngoài.

Tần Như Lương vươn tay bao phủ lấy eo nường tao rồi kéo mĩ nhân nhập lòng.

Tần Như Lương ghét bỏ quăng quật nhìn cỗ quần áo tự Thẩm Nguyệt thực hiện rời khỏi, cũng chẳng đoái hoài gì cho tới đôi tay bị kim đâm sưng đỏ loét bên dưới, hắn tao chỉ giá buốt lùng nói: "Phủ tướng tá quân ko nghèo nàn túng đến mức độ nên khiến cho một công chúa như cô cho tới trên đây may hắn phục! Thay vì như thế thực hiện những chuyện ăn hại này thì chi vày cô tới trường phương thức một người lanh lợi trước đi".

Liễu Mi Vũ nép nhập vào lồng ngực Tần Như Lương, nhẹ nhõm giọng răn dạy nhủ: "Tướng quân chớ rét giận dỗi, công chúa cũng chỉ mất ý đảm bảo chất lượng tuy nhiên thôi.

Hiếm khi nường tao tự động tay may quần áo tặng cho tới tướng tá quân, tao thấy chàng vẫn nên nhận đi".

Nói hoàn thành thì Liễu Mi Vũ ngay lập tức bước xuống bậc thềm tiếp cận trước mặt mũi Thẩm Nguyệt, bên trên thân thích thể nường tao vẫn còn đấy còn lại dấu tích của cuộc hí hửng trước ê tương tự khiêu khích, nường tao nở nụ cười cợt nhìn Thẩm Nguyệt, tiếp sau đó fake tay tóm lấy cỗ quần áo rồi nhẹ nhõm giọng nói: "Công chúa thiệt là sở hữu tâm".

Thẩm Nguyệt không thích fake cỗ quần áo cho tất cả những người phụ nữ giới này, nường không thích cỗ quần áo bản thân thực hiện rời khỏi bị nhiễm mùi hương của đối phương vì thế ko hề buông cỗ quần áo rời khỏi.

Nhưng chẳng hiểu tại vì sao khi ê Thẩm Nguyệt ko hề sử dụng lực tuy nhiên Liễu Mi Vũ lại đùng một phát hét lên một giờ đồng hồ rồi té rời khỏi khu đất, chắc chắn là vì tuyết bên dưới chân bóng lắm.

Nhưng nhìn kể từ góc nhìn của Tần Như Lương thì hắn tao lại tưởng rằng Thẩm Nguyệt tiếp tục đẩy té Liễu Mi Vũ.

Thẩm Nguyệt nhận ra Liễu Mi Vũ bị té té đến mức độ ko thể gượng gạo dậy nổi thì ngay lập tức bị đe nẹt hoảng, nhập nháy đôi mắt tiếp tục sở hữu một bóng đen giòn to lớn phủ Tột Đỉnh đầu của nường, khí tức bột phát rời khỏi còn giá buốt rộng lớn bão tuyết ngày đông.

Nàng một vừa hai phải ngấc đầu lên thì tiếp tục nhận ra ánh nhìn như mong muốn ăn tươi tắn nuốt tươi nường của Tần Như Lương vì thế tức thì tức tốc rụt cổ lại.

Tần Như Lương vô nằm trong tức giận dỗi, hắn tao thô bạo hất nường rời khỏi tuy nhiên ko hề nhằm ý cho tới sức khỏe của tớ.

Thẩm Nguyệt cảm nhận thấy khu vực bị hắn tao tấn công nhập vô nằm trong đau đớn, nường ko chịu đựng được nên cũng lảo hòn đảo té xuống khu đất.

Nàng đau nhức đến mức độ ko đứng lên nổi, cảm nhận thấy giá buốt cho tới thấu xương.

Thẩm Nguyệt hít thâm thúy một tương đối tuy nhiên cũng ko nhằm ý cho tới bạn dạng thân thích tuy nhiên chỉ nhằm ý cho tới cỗ quần áo nhập tay nường tiếp tục văng tung tóe rời khỏi mặt mũi khu đất.

Xem thêm: tác giả đinh mặc

Nàng nỗ lực trườn cho tới quyết định nhặt cỗ quần áo lên tuy nhiên ngay trong lúc ngón tay một vừa hai phải vấp cho tới góc áo thì tiếp tục sở hữu một cái giầy black color hung hăng giẫm xuống.

Chiếc giầy black color ê không những giẫm xuống cỗ quần áo mà còn phải giẫm xuống những ngón trắng tay nõn thon gầy nhom của nường.

Đế giầy nghiến nhập những nhen nhóm ngón tay tạo cho Thẩm Nguyệt vô nằm trong đau nhức, toàn thân thích nường teo rút, mồm kêu lên những thanh âm thảm thương..