thế thân o là vạn nhân mê

Chu Hạc thức tỉnh ngồi nhảy dậy, tương đối thở gấp rút, trái ngược tim đập thời gian nhanh như vừa vặn trải qua chuyện một cơn ác mơ.

Chu Hạc cảnh giác coi xung xung quanh, đấy là đâu?

Bạn đang xem: thế thân o là vạn nhân mê

Cậu đang được ở vô 1 căn chống sang trọng và quý phái quý khí, ánh sáng của đèn nguy nga, nệm rộng lớn mượt mà. Cậu vẫn còn đó ở trên biển khơi hẳn là phía trên một cái du thuyền nào là bại liệt, vì thế Chu Hạc trải qua sườn hành lang cửa số rất có thể thấy biển xanh rì rộng lớn ngoài bại liệt.

Có người tiếp tục cứu vớt cậu sao?

Chu Hạc nhíu mi bước xuống nệm, vừa vặn đặt điều chân lên sàn thì đợt đau tức thì truyền cho tới. Cậu cúi đầu coi, địa điểm mắt cá chân chân đau đớn và đã được băng bó cảnh giác, cậu biết nó sẽ bị gãy xương, ko thể đi đi lại lại, Chu Hạc đành ngồi lại bên trên nệm.

Nhìn sóng biển khơi dặt dìu ngoài cửa ngõ trong tim cậu nhẹ dịu hẳn. Có lẽ Khi Phó Đoạn kể từ quăng quật cậu, cậu với cảm hứng thiệt hụt hẫng tuy nhiên phần nhiều vẫn chính là cảm hứng và đã được giải bay.

Chu Hạc tiếp tục tự tại rồi, kể từ lúc này cậu không thể nợ ân tình của Phó Đoạn, ko cần thiết vì thế chút tình thương ấy nhưng mà khổ đau.

"Cạch." Cửa chống được hé rời khỏi, một bóng người phi vào chống.

Người này sống lưng trực tiếp người mẫu, vai rộng lớn hạn hẹp, toàn thân tuyệt đối hoàn hảo khiến cho độc giả. Anh với 1 khuôn mặt mày tuấn mỹ, đàng đường nét lãnh ngạnh sắc bén, hai con mắt cực kỳ với sự lôi kéo, như vực thâm thúy ko thấy lòng lại tựa rất có thể mút hút cả vong hồn của những người không giống.

Khi Chu Hạc đang được coi Sở Tinh Châu thì anh đang dần review cậu.

Thanh niên xinh đẹp nhất tinh ranh xảo, làn domain authority white bệch vì thế bệnh dịch càng gia tăng cảm hứng yếu đuối ớt mang đến cậu. Cằm nhỏ cổ thon, từng đàng đường nét đều hấp dẫn câu hồn.

Hàng mi nhiều năm khẽ lập cập, thanh niên với 1 hai con mắt móc hoa tuyệt đẹp nhất, bên dưới khóe đôi mắt còn tồn tại một nốt loài ruồi son đỏ ối tươi tỉnh. Thanh niên chỉ yên lặng tỉnh ngồi bên trên nệm tuy nhiên khiến cho chỉ việc liếc đôi mắt đều hớp hồn người không giống. Sắc môi vượt mức tái ngắt nhợt, khiến cho anh mong muốn tô lên bại liệt màu sắc son đỏ ối tươi tỉnh, chắc hẳn rằng cực kỳ phù hợp với cậu.

Lại dã lại dục, vô xương cốt đều tự khắc thâm thúy nhì chữ hấp dẫn. Tựa như vưu vật trời ban, một Omega với khiến cho toàn bộ Alpha điên loạn. Sở Tinh Châu mang đến cậu một review cao.

Tin tức tố hương thơm rượu nho đỏ ối của Alpha dần dần phiêu giã vô bầu không khí, Chu Hạc hít loại mũi, anh tao húp rượu sao?

Không trúng. Chu Hạc tròn xoe đôi mắt coi anh, ko màng đau đớn ở chân, cậu lặc lè vực dậy tiếp cận trước mặt mày Sở Tinh Châu.

Chu Hạc tiếp cận cạnh anh, càng lại gần, thông tin tố hương thơm rượu nho đỏ ối càng nồng đậm. Đến Khi tứ đôi mắt coi nhau thì hương thơm rượu tiếp tục dày đặc chứa đựng lấy khắp cơ thể Omega, hương thơm hoả hồng cũng rất được phóng xuất, bịn rịn vấn vít dancing nằm trong hương thơm rượu.

Chu Hạc vì thế quá khϊếp kinh hãi nên không sở hữu và nhận rời khỏi rằng nhì người tiếp tục quá thân mật thiết, thông tin tố gần như là hòa thực hiện một, hành vi này sẽ không không giống gì là ve vãn nhau.

Sở Tinh Châu bỗng nhiên bế khắp cơ thể cậu lên, nhằm cậu ngồi bên trên nệm, thời điểm hiện nay Chu Hạc còn ko bình phục lại ý thức, cậu gấp rút kéo lấy tay anh, hỏi: "Anh... là hương thơm rượu nho đỏ ối sao?"

Sở Tinh Châu hai con mắt ám ám, sử dụng tay bao phủ đôi mắt cậu lại, tiếng động trầm thấp nói: "Đúng vậy."

Thanh niên hai con mắt bị 1 bàn tay êm ấm đồ sộ rộng lớn thua cuộc, chỉ rất có thể bắt gặp sóng mũi cao trực tiếp, khóe môi tương đối nhấp, quyến rũ vô nằm trong.

Sở Tinh Châu khàn khàn nói: "Ngủ lên đường, hoả hồng nhỏ."

Chu Hạc lượt trước tiên được thông tin tố Alpha yên ủi, cậu cảm nhận thấy như với làn nước rét mướt tràn ngập từng toàn thân mật, tự do khó khăn miêu tả. Vì khung người còn suy giảm, cực kỳ thời gian nhanh Chu Hạc tiếp tục ngủ thϊếp lên đường.

"Cốc ly." Trợ lý nhẹ dịu gõ cửa ngõ rồi lên đường vô chống đem mang đến Sở Tinh Châu một xấp tư liệu.

Sở Tinh Châu cố kỉnh tư liệu ngồi bên trên cái ghế cạnh nệm chính thức lật rời khỏi coi. Là tư liệu về Chu Hạc.

Xem thêm: truyện nhất túy kinh niên

Càng coi hai con mắt Sở Tinh Châu càng ám, cho tới Khi bắt gặp những ca bệnh lý của cậu hai con mắt tiếp tục âm trầm cho tới kinh sợ.

Chu Hạc phân hóa muộn, mặc dù là Omega tuy nhiên cậu ko ngửi được thông tin tố của Alpha. Tuyến thể trừng trị dục tuyệt đối hoàn hảo lại bắt gặp hiện tượng này, thiệt là một trong ca bệnh dịch khan hiếm bắt gặp. Chỉ với 1 cơ hội phân tích và lý giải, này là vô đời cậu chỉ ngửi được thông tin tố của Alpha có tính thích hợp bên trên 90%.

Chuyện này cỡ nào là trở ngại, phỏng thích hợp khoảng thân mật AO chỉ mất 55% - 65%, cho tới 70% được xem là vong hồn các bạn lữ.

Ca bệnh dịch thiệt không xa lạ, vì thế Sở Tinh Châu cũng là một trong vô số bại liệt. Chu Hạc là Omega trước tiên khiến cho thông tin tố của anh ấy xao động.

Sở Tinh Châu vuốt ve sầu khuôn mặt mày của cậu. Nếu tiếp tục nhằm anh cứu vớt được, thì phía trên được xem là của anh ấy.

...

Một mặt mày không giống.

Phó Đoạn rủ dành riêng Dự Lam, đợi hắn không thể kinh hãi hãi thì mới có thể thoát ra khỏi chống, lên đường thanh lịch thư chống.

Trợ lý tiếp tục đứng ở một phía, phiền lòng ko biết cần hé điều kể từ đâu. Phó Đoạn không thật nhằm ý phân phó: "Chuẩn bị chi phí chuộc mang đến Chu Hạc."

Nói kết thúc ngay tắp lự lên đường như an nguy khốn của Chu Hạc hắn ko quan hoài.

Trợ lý thấp thỏm bám theo sau, lập cập giọng nói: "Phó tổng, Chu... Chu thiếu thốn tiếp tục, đã biết thành quăng xuống biển khơi rồi ạ."

Trợ lý biết Phó Đoạn và Chu Hạc mối quan hệ là phu nhân ông chồng (chồng chồng), cô ko ngờ rằng Khi Chu thiếu thốn bắt gặp nàn người Phó Đoạn lựa chọn cứu vớt lại là nguyệt lão tình đầu. Trợ lý nỗ lực nghẹn nước đôi mắt, cô biết người xem đều trạm gác rằng Phó Đoạn chi coi Chu Hạc như vậy thân mật tuy nhiên cô ko ngờ rằng...

"Cái gì! Lặp lại một lượt nữa!" Phó Đoạn ko tin cẩn uy hϊếp phát biểu.

"Chu thiếu thốn đã biết thành quăng xuống biển khơi rồi ạ, với người báo công an nên bọn cướp ghi hận, buông bỏ giận dỗi lên Chu thiếu thốn, quăng cậu ấy rồi quăng quật chạy." Trợ lý mặc dù kinh hãi vẫn cố phát biểu không còn câu.

"Mau đi kiếm người! Dù với bị tiêu diệt tôi cũng cần thấy xác!" Phó Đoạn tức giận dỗi phát biểu, khuôn mặt mày vặn vẹo cho tới kinh sợ.

========== Truyện vừa vặn hoàn thiện ==========

1. TruyenHD

2. TruyenHD

3. TruyenHD

4. TruyenHD

Xem thêm: em ấy thuộc về tôi

=====================================

Không thể nào là, Chu Hạc sao rất có thể chết! Phó Đoạn trong tim dân lên cảm hứng hoảng loàn không an tâm, hắn trở về chống đóng góp sầm cửa ngõ lại.

Hắn chỉ nhằm cậu đợi một tí nhưng mà thôi, chỉ việc đợi một chút ít hắn ngay tắp lự cho tới cứu vớt cậu, vì sao rất có thể bị tiêu diệt được!!