truyện chiến thần tu la giang nghĩa

Đầu mon chín, bão táp thu se giá thành.

Lá cây thô vàng rơi bên trên song vai rộng lớn.

Bạn đang xem: truyện chiến thần tu la giang nghĩa

Giang Nghĩa đứng bên dưới gốc cây cổ thụ, điểm ánh nhìn hoàn toàn có thể bắt gặp đó là tòa mái ấm văn chống của doanh nghiệp Khoa học tập nghệ thuật Tẩm Mộng.

“Anh, chúng ta liên thủ đo lường và tính toán hãm hãi em, em ko thể sinh sống tiếp được nữa.”

Hai mon trước.

Tiền vốn liếng của doanh nghiệp Khoa học tập nghệ thuật Tẩm Mộng bị tách đứt, quản trị hội đồng quản ngại trị Giang Châu gánh bên trên sườn lưng khoản nợ đẩy đà 3600 tỷ, doanh nghiệp bị thế chấp ngân hàng mang đến Hà Diệc Nho của xí nghiệp sản xuất Thiên Đỉnh.

“Anh, xin xỏ lỗi, em trai lên đường trước một bước phía trên.”

12 giờ tối, Giang Châu kể từ bên trên Sảnh thượng nhảy xuống, bị tiêu diệt tức thì bên trên địa điểm.

Một mới tài tuấn của giới sale cứ vì vậy nhưng mà rơi xuống.

Bất cứ ai sở hữu con cái đôi mắt tinh nghịch tường đều nhìn rời khỏi được yếu tố ở bên phía trong, thương ngôi trường như mặt trận, Giang Châu đó là vật mất mát xứng đáng thương.

Trong bão táp giá thành.

Giang Nghĩa hít một khá thiệt sâu sắc, ngước đầu lên nhìn những ngôi sao 5 cánh sáng sủa bên trên khung trời.

“Châu, xin xỏ lỗi, anh về muộn rồi.”

“Em yên lặng tâm, toàn bộ những người dân vẫn hãm hãi em, anh tiếp tục bắt bọn bọn chúng cần chôn nằm trong em.”

Trong năm năm vừa qua, Giang Nghĩa lên đường bộ đội ở mặt trận tao loạn vùng biên thuỳ phía Tây.

Từ một quân sĩ nhỏ nhắn nhỏ, quả cảm làm thịt giặc, rất nhiều lần lập được chiến công, sau cùng được thăng cung cấp lên thực hiện tổng lãnh đạo một vùng, phát triển thành Chiến thần Tu La người nào cũng kính trọng.

Ngày thời điểm ngày hôm nay, anh vẫn quay về.

Trong mùng tối, một bóng người chi trẹo kể từ vô bóng tối rời khỏi, fake cuốn bong nhỏ màu xanh lá cây domain authority trời mang đến Giang Nghĩa.

Anh tớ là Lâm Chí Cường, là kẻ bạn bè đảm bảo chất lượng nằm trong chinh chiến điểm tụt xuống ngôi trường, vô sinh rời khỏi tử với Giang Nghĩa.

“Lão đại, đơn thuần không nhiều giun dế nhỏ nhoi, sao anh cần tự động bản thân rời khỏi tay?”

“Chỉ cần thiết anh hạ mệnh lệnh, em dám đáp ứng, trong tầm tía ngày là xí nghiệp sản xuất Thiên Đỉnh, Hà Diệc Nho và những người dân không giống toàn bộ đều tiếp tục bặt tăm ngoài trần thế.”

Giang Nghĩa khẽ nhấp lên xuống đầu.

“Có một trong những chuyện, chắc chắn cần bởi tự động tay tôi kết đôn đốc.”

“Thuộc hạ hiểu rồi.”

Lâm Chí Cường khá cúi đầu xuống, bặt tăm nhanh chóng như 1 cơn bão táp, ko ghi lại một chút ít dấu tích nào là.

Giang Nghĩa chỉnh lại ăn mặc quần áo, trở về phía tòa mái ấm doanh nghiệp Khoa học tập nghệ thuật Tẩm Mộng cơ hội ê ko xa thẳm.

Lúc chuẩn bị lên đường vô cửa ngõ, một ông già cả tầm dáng tiều tụy xách túi vải vóc, khom sườn lưng chậm rãi rãi rời khỏi, vấp vô Giang Nghĩa đang di chuyển cho tới.

“Xin lỗi…” Ông lão ngước đầu lên, sẵn sàng phát biểu xin xỏ lỗi, khi bắt gặp khuôn mặt mày kiên nghị của Giang Nghĩa, hốc đôi mắt đùng một cái ươn ướt: “Cậu cả, cậu về bên rồi?”

“Vâng, chú Trình, con cháu về bên rồi.”

Trình Hải là nhân viên cấp dưới nhiều năm của doanh nghiệp Khoa học tập nghệ thuật Tẩm Mộng, dõi theo đòi nhị bạn bè mái ấm chúng ta Giang kể từ khi nhỏ cho tới Khi cứng cáp, so với Giang Nghĩa nhưng mà phát biểu, ông ấy không chỉ là là một trong nhân viên cấp dưới của doanh nghiệp, mà còn phải là một trong vị trưởng bối thân mật thiết tựa như ông nội.

Trình Hải nhìn Giang Nghĩa, lại xoay đầu nhìn tòa nhà đất của doanh nghiệp, khuôn mặt mày hiện thị lên sự tuyệt vọng.

“Cậu về muộn rồi.”

Lúc này, một chàng trẻ trai tóc nhuộm đỏ loét, mồm ngậm điếu dung dịch tiếp cận.

“Lão già cả, còn dềnh dang vật gì nữa?”

“Bảo ông nép dọn đồ gia dụng rồi cút lên đường, ko nghe thấy sao?”

“Còn ko cút lên đường, u nó, sở hữu tin cậy tôi mang đến ông một đấm không?”

Trình Hải liên tiếp gật đầu: “Vâng, vâng, vâng, lên đường tức thì phía trên, lên đường tức thì phía trên.”

Bởi vì như thế hãi hãi và bối rối, tay Trình Hải lập cập rẩy, túi vải vóc rơi xuống khu đất, đồ vật ở bên phía trong lăn lộn mọi chỗ.

“Này, lão già cả ê, ông dám thực hiện dơ địa điểm của tôi à?”

Chàng trai tóc đỏ loét bước nhanh chóng tăng trưởng phía đằng trước, nhấc chân đá về phía bụng của Trình Hải.

Một giờ đồng hồ bịch rộng lớn vang lên.

Trình Hải đứng nguyên vẹn bên trên địa điểm không biến thành chút xây xát nào là, nhưng mà chàng trai tóc nhuộm đỏ loét vẫn ở ở đoạn đàng sau cửa ngõ rộng lớn 5m.

Thân hình vĩ đại rộng lớn của Giang Nghĩa vẫn đứng chắn phía đằng trước của Trình Hải.

“Mày, ngươi dám tấn công tao sao?”

Xem thêm: em vợ anh yêu em

“Mày sở hữu biết tao là ai không?”

Giang Nghĩa giá thành lùng nhìn chàng trai tóc tỏ, tăng trưởng phía đằng trước, một chân giẫm lên trên bề mặt của Hà Du Vinh.

“Cậu là ai?”

Trình Hải bị nạt nộ một phen, hấp tấp vàng tiến thủ lên phía đằng trước kéo Giang Nghĩa rời khỏi, hãi hãi hỏi: “Cậu cả, chớ khích động, cậu tớ là Hà Du Vinh, con cháu trai của quản trị hội đồng quản ngại trị doanh nghiệp Hà Diệc Nho, tất cả chúng ta ko thể vấp vô, mau lên đường thôi.”

“Đi sao?”

Hà Du Vinh đứng lên, phủi ống tay áo, vẫy tay, bảy tám thương hiệu bảo đảm hoàn thành rời khỏi, vây xung xung quanh nhị người.

“Hai người nhận định rằng hoàn toàn có thể lên đường sao?”

Trình Hải bị nạt nộ hãi mà đến mức thủ công lập cập rẩy, hấp tấp vàng nói: “Giám đốc Hà, thiệt sự xin xỏ lỗi, cậu cả vừa phải mới mẻ về bên nên không hiểu biết nhiều chuyện, không sở hữu và nhận rời khỏi cậu, tôi thay cho cậu ấy phát biểu giờ đồng hồ xin xỏ lỗi với cậu.”

“Xin lỗi?” Hà Du Vinh bước lên phía đằng trước, khẽ bóp mặt mày Trình Hải: “Nếu như phát biểu xin xỏ lỗi nhưng mà có công dụng thì còn cần thiết công an thực hiện gì?”

“Đánh bị tiêu diệt cái thương hiệu nhóc này, còn tồn tại kiểu mẫu lão già cả ê nữa, tấn công bị tiêu diệt mang đến tôi.”

“Không cần thiết nương tay, tôi bảo kê cho những cậu.”

“Lên!”

Mấy thương hiệu bảo đảm nạm dùi cui năng lượng điện tăng trưởng.

Trình Hải phiền lòng mà đến mức nước đôi mắt chuẩn bị chảy ra: “Cậu cả, coi rời khỏi cậu sinh chuyện rộng lớn rồi, lúc này cần làm thế nào đây?”

Giang Nghĩa khẽ nhấp lên xuống đầu, bước lên một bước, đem Trình Hải che chắn ở đàng sau bản thân.

Đối với Chiến thần Tu La vẫn chinh chiến tụt xuống ngôi trường nhưng mà phát biểu thì bao nhiêu thương hiệu bảo đảm nhỏ nhoi này, anh còn ko thèm nhằm vô đôi mắt.

Ngay Khi bao nhiêu thương hiệu bảo đảm sẵn sàng vây hãm nhưng mà xông lên thì đùng một cái sở hữu một cái BMW color bạc tạm dừng ở phía bên ngoài tòa mái ấm doanh nghiệp.

Cửa xe pháo được banh rời khỏi, một người con trai đem vest lên đường giầy domain authority kể từ bên trên xe pháo bước xuống.

Người này, đó là quản trị hội đồng quản ngại trị lúc này của Khoa học tập nghệ thuật Tẩm Mộng, Hà Diệc Nho.

“Chuyện gì vậy?”

Mấy thương hiệu bảo đảm vừa phải bắt gặp Hà Diệc Nho, toàn bộ đều bị nạt nộ mang đến hãi mà đến mức hấp tấp vàng đứng nghiêm nghị.

Hà Du Vinh lại gần nói: “Chú nhị, sở hữu người sinh chuyện, bọn con cháu quyết định mang đến bọn bọn chúng nếm chút mùi hương lợi hãi.”

“Ồ? Ai nhưng mà bạo phổi như vậy?”

Hà Diệc Nho tiếp cận liếc nhìn, sướng phía trên.

“Ô, phía trên ko cần là Giang Nghĩa sao?”

“Nghe phát biểu năm năm vừa qua cậu tòng ngũ lên đường bộ đội, không tồn tại thông tin gì, sao lại đùng một cái về bên rồi?”

Hà Diệc Nho phát biểu với Hà Du Vinh: “Vị này đó là anh trai ruột của quản trị hội đồng quản ngại trị nhiệm kỳ trước.”

Hà Du Vinh cười cợt khẩy trong tâm.

Chủ tịch hội đồng quản ngại trị nhiệm kỳ trước ko cần đó là Giang Châu sao? Cái thương hiệu phế truất vật ê gánh bên trên sườn lưng khoản nợ 3600 tỷ, bị nghiền mà đến mức nhảy lầu tự động sát.

Em trai là tên gọi phế truất vật thì anh trai hoàn toàn có thể xuất sắc giang cho tới đâu chứ?

Hà Diệc Nho cười cợt ha ha nói: “Mọi người đều ko cần là kẻ ngoài, đơn thuần hiểu thiếu sót nhưng mà thôi, lên đường thôi, bên nhau vô vào tợp vài ba chén.”

Ông tớ kéo Giang Nghĩa lên đường vô đại sảnh.

Hà Du Vinh nở nụ cười cợt u ám giá rét, hấp tấp vàng theo đòi sau.

Trình Hải phiền lòng nhìn bóng sườn lưng của Giang Nghĩa đang di chuyển vô bên phía trong, phiền lòng tuy nhiên lại ko biết cần làm thế nào, ông ấy hiểu kiểu mẫu người khẩu bụt tâm xà Hà Diệc Nho này, mời mọc Giang Nghĩa vô vào chắc chắn rằng tiếp tục không tồn tại chuyện gì đảm bảo chất lượng.

“Cậu cả, chắc chắn cậu ko được xẩy ra chuyện nhé.”

Phía vô doanh nghiệp, Giang Nghĩa theo đòi Hà Diệc Nho vô cho tới đại sảnh.

Hôm ni là buổi họp thường xuyên của doanh nghiệp, toàn bộ nhân viên cấp dưới của doanh nghiệp đều ăn diện chỉnh tề nhằm tham gia buổi họp, người nào cũng make up xinh rất đẹp, treo vàng treo bạc, đem tầm dáng của những người dân nằm trong giới thượng lưu.

Giang Châu tách ngoài nhân thế còn chưa tới một mon nhưng mà chúng ta vẫn quên lãng người tớ, thậm chí là còn sinh sống rất tuyệt, vô nằm trong sung sướng.

Hà Diệc Nho dẫn Giang Nghĩa lên Sảnh khấu, vỗ tay, rời khỏi hiệu mang đến quý khách im thin thít.

Sau ê, ông tớ cười cợt ha ha phát biểu vô míc: “Các chúng ta người cùng cơ quan, xin xỏ được chấp nhận tôi thực hiện lỡ của chúng ta một phút, xin xỏ trọng thể ra mắt với quý khách vị ở sát bên tôi.”

Xem thêm: nhất thống thiên hạ

“Cậu ấy đó là Giang Nghĩa, là anh trai của quản trị hội đồng quản ngại trị nhiệm kỳ trước Giang Châu, kẻ tham ô sinh sống hãi bị tiêu diệt, vì như thế uất ức nhưng mà nhảy lầu tự động tử.”

Tất cả quý khách ở bên dưới Sảnh khấu đều người sử dụng ánh nhìn chế nhạo nhìn Giang Nghĩa.

Hà Du Vinh sướng mà đến mức ko khép nổi mồm, đứng vị trí số 1 vỗ tay giã thưởng.