truyện cùng em đi hết quãng đời còn lại

Chương 53


Bởi vì thế tôi là một trong người cho tới mức độ khoẻ còn không tồn tại.
Tình yêu thương của tôi tiếp tục đơn giản trọng trách của anh ấy.
Hơn nữa, trong trái tim anh cũng không tồn tại tôi.
Không nhất thiết tôi yêu thương anh, anh tiếp tục nên yêu thương tôi.
Tôi nuốt sự đắng cay nhập ngược tim tôi và nói:
"Cảm ơn anh.

Bạn đang xem: truyện cùng em đi hết quãng đời còn lại

"
Tôi vẫn nghe anh nghịch ngợm khúc nhạc này 9 năm vừa qua, và này đó là tối thứ nhất tôi căn vặn qua loa anh.
Chín năm tiếp theo cũng nghe anh đàn khúc nhạc cơ nhập buổi hoà nhạc của anh ấy.
Thậm chí còn ở nhập lớp học tập cơ nghe anh đàn qua loa.
Không lẽ anh đàn khúc nhạc cơ vì thế tôi sao?
Xe chạy cực kỳ chậm rãi, Cố Lan Chi không nhiều phát biểu chẳng thì thầm bao nhiêu, tôi cũng không nói làm phiền anh nữa.
Tôi và anh ko cơ hội này ở nhập và một không khí, cũng chính vì ngược tim tôi đang được nhảy múa nhập lonfg ngực, suôn sẻ là vẫn chuẩn bị cho tới điểm rồi.
Tôi đỗ xe pháo ở cửa ngõ đái quần thể, anh xuất hiện xe pháo xuống xe pháo, ngay lúc tôi sẵn sàng tách lên đường, anh nhẹ dịu phát biểu một câu:
"Cô nhỏ bé, tất cả chúng ta nói theo một cách khác chuyện? "
Mặc mặc dù là một trong thắc mắc, tuy nhiên lại đem ý xác minh.
Tôi mím môi nhìn anh qua loa hành lang cửa số xe pháo.
Người con trai này thanh tú, ấm cúng khó khăn thâu tóm.
Tôi ham muốn cự tuyệt, anh tương đối khom sống lưng nhẹ dịu phát biểu mặt mũi tai:
"Tôi biết tâm tư tình cảm em giành riêng cho tôi, sở hữu một số trong những tiếng vẫn sớm nên phân tích chín năm trước, tuy nhiên lại kéo dãn dài cho tới giờ đây...!Xin lỗi cô nhỏ bé, tôi cho tới vượt lên trễ khiến cho em bị tổn hại rất nhiều.

"
Ý của anh ấy rất rõ ràng ràng, phút chốc, hốc đôi mắt tôi ướt sũng nhìn chằm chằm anh, tiếng nói run rẩy rẩy hỏi:
"Ý anh là gì? "
"Cô nhỏ bé, sở hữu đồng ý ở ở bên cạnh tôi không? "
Tình yêu thương của cô nàng nhỏ sau cùng đã và đang được trả lời.
Những hoảng loàn trong trái tim cô ấy sau cùng vẫn đạt được sự cứu vãn rỗi của anh ấy ấy, tuy nhiên thời điểm hiện tại cô ấy lại không tồn tại can đảm và mạnh mẽ nhằm bước đi ra.
Phải, tôi không tồn tại sự can đảm và mạnh mẽ cơ.
Người con trai trước đôi mắt sở hữu góc nhìn xanh ngắt, tâm tư tình cảm của tôi lảng trốn một cơ hội vô hình dung trước mặt mũi anh, kể từ rất mất thời gian trước đó, anh vẫn biết tôi quí anh.

Sâu thẳm nhập trí lưu giữ, tôi sẽ không còn khi nào quên được lời nói của anh:
"Cô nhỏ bé, tại vì sao em luôn luôn theo đuổi tôi? "
"Bởi vì thế...!Tôi quí anh.

"
Bởi vì thế tôi quí anh ấy.
Giờ này không giống này, anh đứng ở trước mặt mũi tôi, tiếng nói vơi dáng vẻ hỏi:
"Cô nhỏ bé, sở hữu đồng ý ở ở bên cạnh tôi không? "
Tôi cho rằng tôi cực kỳ ham muốn ở mặt mũi anh ấy.
Chín năm vừa qua tôi vẫn nghĩ về vì vậy.
Nhưng giờ đây tất cả vẫn muộn rồi.
Suy nghĩ về ban sơ của tôi về Ngô Thành cũng ko nên là ham muốn ở mặt mũi anh ấy, đơn giản tôi ham muốn mò mẫm anh ấy...
Tìm người nhưng mà tôi thực sự quí.
Tôi rũ đôi mắt xuống và hỏi: "Anh quí tôi không? "
Anh hoàn toàn có thể ko cho rằng tôi tiếp tục căn vặn thắc mắc này, nên là sở hữu sự bởi dự nhập nháy đôi mắt, tiếp sau đó đàng hoàng nói:
"Đúng vậy, em là cô nàng có một không hai nhưng mà tôi quí.

"
Anh ấy khoác phục trang màn biểu diễn chủ yếu quy, áo đuôi tôm phối với sơ-mi white, dáng vẻ người cao cao, từ đầu đến chân có vẻ như cực kỳ mạnh mẽ và uy lực, nhượng bộ như hoàn toàn có thể trọn vẹn kiểm soát tôi.
Loại xúc cảm này chỉ mất Cố Nam Thành Lúc phía trên chóng mang lại tôi.
Đúng vậy, Cố Nam Thành phía trên chóng quan trọng đặc biệt bá đạo, một tay kiểm soát bịa tôi ở bên dưới thân ái.
Lúc cơ, tuy nhiên tôi ko quí xúc cảm này, tuy nhiên tôi cũng ko đãi đằng chủ kiến của tôi.
Là ko đành lòng, là sẵn sàng đồng ý Lúc đối lập với những người mình yêu thích.
Bởi vì thế khi cơ tình thương yêu nhưng mà tôi cứ nghĩ về.
Tình cảm đậm đà tự động cho rằng trúng đấy chỉ mất bạn dạng thân ái bản thân tự động cảm động.
Tôi xuất hiện xe pháo và xuống xe pháo và hỏi:
"Đi nằm trong tôi không? "
Cố Lan Chi gật gật đầu, sát đái quần thể sở hữu một dòng sản phẩm sông, tôi lên đường ở phía đằng trước, anh chợt trả tay cầm lấy lòng bàn tay tôi.
Nhiệt chừng trong trái tim bàn tay của anh ấy lạnh lẽo như thiêu như châm, ngược lại với anh, tôi rung rinh giật ngón tay những vẫn ko nỡ rút đi ra.
Anh cầm tay tôi lên đường kè sông, tôi khẽ cúi đầu, ngoan ngoãn ngoãn theo đuổi anh, nghĩ về coi nên kể từ chối anh thế nào, mặc dù sao giờ đây tôi ko thể ở mặt mũi anh được.
Trước tiên, tôi là phu nhân cũ của em trai anh, là kẻ phụ nữ giới nhưng mà em trai anh từng ngủ nằm trong.
Trước tiên ko nói đến việc việc tôi sở hữu đồng ý hay là không, về phía quản trị Cố, tuy rằng rằng ông đối đãi với tôi rất hay, tuy nhiên ông cũng ko được cho phép chuyện vì vậy xẩy ra.
Huống chi u anh cỗ vũ anh và Úc Lạc Lạc với mọi người trong nhà.
Bà ấy chắc chắn rằng sẽ không còn ham muốn nhận ra con cái dâu loại nhị của tôi trở thành còn lốt rộng lớn.
Úc Lạc Lạc phát biểu ko sai, việc này là loàn luận.
Tôi ở mặt mũi anh là ngược lẽ thông thường.
Thứ nhị, tôi không tồn tại một khung hình khỏe khoắn.
Tôi hoàn toàn có thể tách ngoài toàn cầu bất kể khi này.
Tôi không tồn tại quyền nhằm yêu thương và được yêu thương.
Thứ phụ thân, Cố Nam Thành vô cùng tiếp tục ngăn chặn công ty chúng tôi.
Thứ tư, một nguyên nhân cần thiết rộng lớn, tôi một vừa hai phải căn vặn anh sở hữu quí tôi không?
Anh sở hữu do dự, có lẽ rằng cho tới giờ đây anh cũng ko rõ rệt so với anh, tôi là yêu thương hoặc là việc thương sợ hãi nhưng mà Cố Nam Thành phát biểu.
Dù sao ai ai cũng ko thể tin tưởng rằng, một người con trai cao ngạo, lãnh đạm, ko xuất sắc yêu mến nhập đôi mắt quý khách lại quí một cô nàng nhỏ chỉ họp mặt bao nhiêu phen.
Tôi thực sự cho rằng anh đang được thương sợ hãi tôi.
Và bạn dạng thân ái anh cũng phát biểu tôi rất rất đáng thương.
Bất vượt lên xứng đáng thương thì xứng đáng thương, tối thiểu nó cũng là một trong loại trả lời.
Nhưng tôi ko đồng ý sự trả lời này.
Hai người công ty chúng tôi lên đường rộng lớn mươi phút, lên đường mãi sở hữu xúc cảm như thời hạn cực kỳ yên tĩnh tĩnh, sau cùng tôi ko cần thiết theo đuổi hâu phương anh nữa, ko cần thiết nhìn bóng sống lưng anh nữa.
Tôi mím môi, trở ngại banh mồm nói:
"Giữa nhị tất cả chúng ta, không tồn tại sau này đâu.

Xem thêm: lâm phàm truyện

"
Nghe vậy anh siết chặt tay tôi, nhìn tôi vày góc nhìn sở hữu chút ủ rũ, anh nâng bàn tay cơ dịu dàng êm ả xoa đầu tôi, trấn an nói:
"Anh biết, tuy nhiên nếu như em ham muốn ở mặt mũi anh thì các phiên toái cơ đều nhằm anh xử lý.

"
Tôi ham muốn xoa xoa bàn tay của anh ấy, tuy nhiên tôi vẫn kìm lại.
"Những chuyện cơ anh ko xử lý được đâu.

"
"Tin anh, Thời Thanh Vãn.

Xem thêm: doc truyen tong giam doc xin anh nhe mot chut

"
Giọng phát biểu của anh ấy cực kỳ kiên lăm le.
Lần thứ nhất anh gọi cả chúng ta thương hiệu tôi.
"Cố Lan Chi, em không thể quí anh nữa.

"
Tôi vẫn kể từ chối anh bằng phương pháp này.
Anh mím môi, ham muốn phát biểu gì cơ tuy nhiên sau cùng lại lặng ngắt.
Lúc này anh cầm lấy bàn tay tôi, đùng một cái trả tay ôm tôi nhập lòng anh, giọng trầm thấp nói:
"Xin lỗi, cô nhỏ bé.

".