tuyết rơi đầy nam sơn

TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN

(Lạc tuyết mãn phái mạnh sơn)
Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp
Convert: Ga TTV
Chuyển ngữ: Tũn Còi
Độ dài: 59 chương + 6 phiên ngoại
Thể loại: Hiện đại, thầy trò, tình thương yêu khu đô thị, êm ấm, ko ngược. HE
Nhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó GS ĐH, rộng lớn phái đẹp chủ yếu mươi tuổi hạc.)

hình chủ yếu 1

Xem thêm: doc truyen nha tu nong bong

Bạn đang xem: tuyết rơi đầy nam sơn

hình tặng đóng góp ebook

Cảm ơn hình họa bìa của người sử dụng Thu Hoài

Văn án:

Rượu rét ngập đèn vàng, tuyết phủ chan chứa núi phái mạnh.
Anh người sử dụng sự trải đời và thời hạn, bao dong toàn bộ những khờ dại, nông nổi của cô ấy.
(*Rượu rét – Thanh rượu: là 1 trong loại rượu gạo trắng của Nhật, thông thường được hâm sôi khi uống.
Nam Sơn thường hay gọi là Kỳ Liên Sơn, tức thị ‘dãy núi phía nam’ khi nom kể từ hiên chạy Hà Tây của Con đàng tơ lụa)

Editor:

 ‘Lúc nhỏ, hiểu Tam Mao, cô ấy phát biểu, từng một phiên ghi nhớ anh, khung trời rơi xuống một phân tử cát, kể từ cơ hóa trở thành rơi mạc Sahara.
… Còn em. Em ghi nhớ anh, Nam Sơn xung quanh năm tuyết rơi chan chứa.’
Lần đầu nằm trong anh gặp gỡ,
Anh nói: ‘Mùa này, vết mờ do bụi loà tơ liễu, cũng không tồn tại gì nhằm coi. Đến vô ngày đông, cảnh tuyết ko tệ.’
Rồi ngày đông, trả cô lên Nam Sơn,
Anh nói: ‘Đợi lãnh giấy má ghi nhận rồi, em mau sớm lăn lộn chuồn mang lại anh! Tại trước mặt mũi anh chướng mắt!’
Trước ngày cô chuồn, di động cô áp vô ngực bản thân, thanh âm trầm thấp,
Anh nói: ‘Đường ở điểm này, em thỏa mức độ cất cánh.
Chẳng qua chuyện đợi em thêm 1 không nhiều thời hạn. Chẳng qua chuyện người sử dụng tuổi thọ trải kiếp phù hoa của anh ý, vặn kim mon ngày chững lại một không nhiều.’
***
Nếu các bạn từng lạc rơi rụng ai cơ vô cuộc sống, nếu như ai cơ rời khỏi chuồn nhằm lại một khoảng chừng trống không tưởng ko lúc nào rất có thể lấp chan chứa vô tim các bạn, hãy cho tới Nam Sơn vào trong 1 ngày tuyết rơi chan chứa, gan dạ quăng quật lòng bản thân nằm trong quãng chìm mến thương vẫn rơi rụng rồi mỉm mỉm cười thiệt tươi tỉnh nhưng mà bước về phần bên trước với niềm tin cậy ở ở đâu đó với người đang được đợi các bạn. Duyên phận vô cuộc sống là phụ thân ngàn cành hoa tuyết vụt lướt qua chuyện mặt mũi, đích một cánh, tan trong trái tim tay; miếng lòng băng vô ngọc hồ nước cơ dành riêng cho toàn bộ những ai biết mến thương và hiểu rõ sâu xa.
‘Nhân sinh tương tri, như hạnh hoa ngộ vũ, như trọc tửu ngộ ca.’
Đời người biết nhau, như hoa hạnh gặp gỡ giọt mưa, như rượu đục tương phùng khúc hát.
Tô Nam và Trần Tri Ngộ vẫn gặp gỡ nhau như vậy.
***
Trước khi hợp tác vô edit truyện, tôi đã hiểu ‘Tháng tư lụa rạn’, mẩu chuyện tiềm ẩn những câu nói. trích dẫn gần như là là vong linh của ‘Tuyết Nam Sơn’.
 ‘Lấy em thực hiện vùng xưa anh ko thể trở lại, lấy nỗi ghi nhớ của em treo trở thành thù hằn du trong thời gian ngày Trùng cửu, còn cả mưa vùi bão táp dập cuối xuân trong năm này, toàn bộ đều vì thế anh. Thế nào là rồi cũng cho tới một ngày, em trút bỏ vứt nhiệm vụ thu vén tư trang đi kiếm anh. Nhưng anh nên đồng ý, lấp Mộng Trạch trở thành khe, chặt quế thực hiện trụ, đá cuội che phần móng, và chớ xoay đầu dõi nom em, vì vậy, em mới mẻ rất có thể nghe được giờ gà gáy thứ nhất ở kiếp lai sinh.
Lúc anh chuồn, nhằm lại cái chiếc chìa khóa, phát biểu nhỡ trăng anh lạc bến xưa, em lấy chuồn phanh vùng đựng cất giấu nhỏ vô văn bản anh. Em tặng anh cái nhẫn, mặc dù trôi dạt thất lạc, tuy nhiên với một cái vòng bảo lãnh vĩnh viễn đợi hóng bên trên đỉnh núi tối sâu sắc, canh phòng mặt mũi trời đỏ loét của anh ý.
Ngày cơ, cô cho tới khám đa khoa, mượn xe pháo lăn lộn, đẩy anh rời khỏi bờ hồ nước chuồn dạo bước, với cùng 1 đàn cò Trắng lướt bên trên mặt mũi hồ nước như cánh diều no bão táp. Anh căn vặn cô: “Có bao nhiêu con?”. Cô đáp: “Mười nhì.” Anh thư thái gật đầu.
Khi tớ không tồn tại cơ hội gì xoa vơi được nỗi nhức của những người, hoặc fake người không hề rất có thể quan hoài tớ được nữa, xin xỏ nhớ là, trong mỗi mon ngày rất ít của tất cả chúng ta năm xưa, từng với mươi nhì con cái cò Trắng, cất cánh qua chuyện hồ nước nước ngày thu.’
‘Tháng tư lụa rạn’ là mẩu chuyện viết lách về một người vẫn rơi rụng. Khi edit tôi đã nghĩ về biết lúc nào hoặc cho tới lúc nào người tớ mới mẻ rất có thể quên được mươi nhì con cái cò Trắng bên trên hồ nước nước ngày thu năm nào là, tiếp tục thôi không hề vô mơ ảo lắng đợi giờ gà gáy thứ nhất vang lên ở kiếp lai sinh và để được tái ngộ người? – Có lẽ chẳng lúc nào, có lẽ rằng …
Rồi khi edit ‘Tuyết rơi chan chứa Nam Sơn’ bản thân phát hiện ra tia kỳ vọng mang lại những ai từng thất lạc đùa vơi.
‘Một ngọn đèn sáng sủa quá lâu, không tồn tại nguyên vẹn nhân không giống, đơn giản vẫn quên tắt; đùng một phát tắt, cũng không tồn tại nguyên vẹn nhân không giống, đơn giản sợi chão tóc vonfram đã biết thành đứt.’
Mọi loại rồi tiếp tục khép lại, phía sau góc cửa đóng góp chặt tiếp tục là 1 trong mùa không giống. Vòng tuần trả của cuộc sống lúc nào cũng có thể có một ngày đông, niềm hạnh phúc chỉ dành riêng cho ai gan dạ bước qua chuyện nó, nên ko.
Cũng như câu văn án:
Rượu rét ngập đèn vàng, tuyết phủ chan chứa núi phái mạnh.
Anh người sử dụng sự trải đời và thời hạn, bao dong toàn bộ những khờ dại, nông nổi của cô ấy.
Trần Tri Ngộ không chỉ có là kẻ thầy, tình nhân nhưng mà anh còn trao mang lại cô không còn thảy sự bao dong êm ả. Anh yêu thương cô bởi vì tình thương yêu của một người trải qua rơi rụng non, này đó là loại tình yêu được thắp dậy bởi vì ngọn lửa soi thấu bờ mặt mũi cơ, là loại khả năng chiếu sáng anh cam tâm tự nguyện thay đổi bởi vì sinh mệnh.
Và người phụ nữ rất có thể khiến cho người tớ nguyện quyết tử như vậy, ắt hẳn ko thể nào là tầm thông thường.
Tô Nam, mãi cho tới sau cuối mới mẻ với song kể từ rất ít vẽ rời khỏi nét xinh tinh ranh khiết kể từ dòng sản phẩm thuở trăng tròn xoe lẻ của những người phụ nữ cơ. Tác fake người sử dụng không còn văn bản nhằm nhảy lên một Nam Nam uy lực hiểu chuyện, nhiệt tình vì như thế mái ấm gia đình và về sau xiết bao dễ thương, và nhằm cho tất cả những người hiểu tất cả chúng ta phát hiện ra nét xinh của Nam Nam qua chuyện những người dân nam nhi quí cô ấy. Một quản trị hội SV trở thành thục tài xuất sắc nổi trội của tuổi hạc mươi tám; một Giang Minh Khiêm chan chứa chí khí tuổi hạc con trẻ dành riêng nhiệt tình mang lại cô mặc dù biết không thể, một Trần Tri Ngộ vững vàng chãi rộng lớn mươi năm chẳng ai rất có thể va vô trái khoáy tim và cả… những người dân đơn phương quí cô. Thì rất có thể biết người phụ nữ cơ tỏa nắng rực rỡ nhường nhịn nào là.
‘Yêu một người, chỉ mong muốn cho tất cả những người cơ mưa phùn ngày xuân, ko nặng nhọc lòng cát vết mờ do bụi trần thế; ngắt xanh rờn ngày hè nằm trong lát dưa hấu đầu mùa, ko nên dầm bản thân oi ả rét bức; chỉ việc ánh mặt mũi trời tỏa nắng rực rỡ rét áp; còn minh đao ám dìu, bão táp thảm mưa sầu chắn nâng không còn cho tất cả những người.’ – Yêu một người, với cô là thế. Cô lấy không còn tình thương yêu vô sáng sủa của tớ, lấy sự nắm rõ, thánh thiện lành lặn, thiện bổng yêu thương anh như câu nói. u Trần dạy:
‘Nước lặng chảy sâu sắc, mặc dù là tình yêu gì, cho tới sau cùng đều trở nên tình thân thiết, đối phương như 1 phần sinh mạng của tớ. Cả đời thiên về một người, lẽ nào là ko cảm nhận thấy mỏi mệt? Tình cảm mạnh mẽ ban sơ nào là với đương nhiên sinh rời khỏi, rồi những vui sướng mừng, cảm động của về sau cũng đều cần thiết dành riêng thời hạn nung đúc. Đạo bà xã ck là gì? Mẹ thấy chỉ nằm ở vị trí nhì chữ: ‘Dùng tâm.’’
Trong quy trình edit tôi đã hiểu lại ko biết bao phiên, cho tới phỏng nằm trong không còn cả tình tiết của truyện, vậy nhưng mà vẫn thấy sao nó quá đỗi và lắng đọng.
Mình cứ nghĩ về cho tới nụ mỉm cười thánh thiện lành lặn của u Trần Cố Bội Du, đường nét mặt mũi nghiêm chỉnh nghị của phụ thân Trần ấy nhưng mà rất mực cưng chiều tôm thô nhỏ, thú vui sáng ngời của u Tô, niềm hạnh phúc của Tô Tĩnh – Long ca rồi Lâm Hàm, Trình Uyển, Giang Minh Khiêm, Cô Điền, bà xã ck ông ngôi nhà Cốc …
… và cả giờ Tôm thô nhỏ học tập theo đòi u ríu rít gọi phụ thân ‘Thầy Trần… thầy Trần’ điểm mái nhà với cây sung dâu. Ngôi ngôi nhà cơ, vô góc sảnh với hàng rào tường vi, thân thiết vươn lâu năm trườn lên tuy vậy hành lang cửa số, khi hoa nở lan mùi hương hương thơm vơi nhẹ nhõm ngọt ngào; với gốc phong lá đỏ loét ngập vòm trời. Trong sảnh cỏ ngốc đâm chồi thiệt nhiều, bên dưới mặt hàng rào đặt điều một chiếc chậu nhỏ, từng buổi sáng sớm cho 1 không nhiều đồ ăn mang lại mèo vô nhằm bao nhiêu con cái mèo phí cho tới ăn… còn cả bạc hà mèo…
Và cần thiết nhất là…
‘Xuân hạ thu sầm uất, luôn luôn được ở mặt mũi người.’
Câu chuyện kết đốc vô niềm hạnh phúc tràn ngập như vậy và toàn bộ tất cả chúng ta cũng hãy thiệt hạnh phúc!

SPOIL

Nam chủ yếu ngoài phụ thân mươi tuổi hạc từng với ông tơ tình đầu vẫn rơi rụng rộng lớn mươi năm. Anh ĐK kết duyên với những người bạn nữ kể từ thuở nhỏ; cô ấy là kẻ đồng tính, cũng chơ vơ ngổn ngang vô tình thương yêu ko trọn vẹn vẹn với đứa bạn thơ ấu của mình; kết duyên chẳng qua chuyện chỉ nhằm cha mẹ nhì mặt mũi yên lặng lòng. Truyện đều là những người dân hiểu chuyện nên trọn vẹn ko ngược. Nam chủ yếu yêu thương phái đẹp chủ yếu ko nơi nào chê trách cứ được, kể từ chuyện quá khứ cho tới hôn nhân gia đình thời điểm hiện tại, anh đều xử lý đặc biệt dứt khoát và nam nhi nên chúng ta chớ áy náy, khi nào là anh cũng nghĩ về mang lại phái đẹp chủ yếu trước.
Đến giờ, đó là mẩu chuyện thầy trò êm ấm và trọn vẹn vẹn nhất trong trái tim bản thân.
À, đôi bạn này ‘dữ dội’ ko tầm thường Liệt Đồ đâu, thịt cũng đầy đủ sắc mùi vị luôn luôn.
Khả năng review của tớ chẳng rời khỏi sao. Truyện thông liền tình tiết này cho tới tình tiết không giống, sâu sắc lắng rồi lại êm ấm và lắng đọng cho tới tận dòng sản phẩm chữ sau cùng, thiệt sự hoặc hơn thế những gì bản thân viết lách thật nhiều.
Chúc chúng ta hiểu truyện sung sướng.
***

Mục lục

Chương 1     Chương 2     Chương 3     Chương 4     Chương 5     Chương 6
Chương 7     Chương 8     Chương 9     Chương 10     Chương 11     Chương 12
Chương 13     Chương 14     Chương 15     Chương 16     Chương 17     Chương 18
Chương 19    Chương 20     Chương 21     Chương 22     Chương 23     Chương 24
Chương 25    Chương 26     Chương 27     Chương 28    Chương 29     Chương 30
Chương 31     Chương 32     Chương 33     Chương 34     Chương 35     Chương 36
Chương 37     Chương 38     Chương 39     Chương 40     Chương 41     Chương 42
Chương 43     Chương 44     Chương 45     Chương 46     Chương 47     Chương 48
Chương 49    Chương 50     Chương 51     Chương 52     Chương 53     Chương 54
Chương 55    Chương 56     Chương 57     Chương 58    Chương 59

HOÀN CHÍNH VĂN

Phiên nước ngoài 1
Phiên nước ngoài 2
Phiên nước ngoài 3
Phiên nước ngoài 4
Phiên nước ngoài 5

HOÀN

(5/1/2018)

PRC

 Chúc chúng ta hiểu truyện sung sướng.

Tác giả

Bình luận