vô hạn cưng chiều tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

Chương 31: Quan tâm (2)

Vương Tử Huyên nhìn bóng anh khuất dần dần nhưng mà lòng trùng xuống, cô coi bộ phim truyện truyền hình "Đáng tiếc ko nên em"...Hôm ni là tập luyện cuối, cái kết của bộ phim truyện là phái đẹp chủ yếu loại bỏ nhằm trở thành toàn cho tới nam giới chủ yếu cho tới với những người phụ nữ không giống. Kết thúc giục thiệt nhức thương, Vương Tử Huyên hốc đôi mắt đỏ au lên nước đôi mắt chính thức rơi xuống. Đúng khi Nam Cung Hạo Thiên xuống mái ấm, anh thấy một mùng trước đôi mắt ngay tắp lự bị doạ hoảng hốt. Trên ghế sofa ko biết là từng nào khăn giấy má, mặt mũi mũi cô đều len luốc. Anh đi đi lại lại vị trí cô ngồi xuống

Bạn đang xem: vô hạn cưng chiều tổng tài mặt lạnh cực sủng vợ yêu

- Làm sao vậy?

- Hức...xứng đáng ghét bỏ, thương hiệu khốn nàn...hức...hức...

Vương Tử Huyên thút thít vừa vặn rằng vừa vặn tấn công vô ngực của Nam Cung Hạo Thiên.

Anh không hiểu nhiều nhìn cô, cô đang được rằng gì vậy?

- Em...

- Tên trời tấn công, tại vì sao lại cư xử với phái đẹp chủ yếu vì vậy chứ?

Lúc này Nam Cung Hạo Thiên mới mẻ ngộ rời khỏi cô đang được thương tâm khóc cho tới phái đẹp chủ yếu của bộ phim truyện truyền hình "Đáng tiếc ko nên em".

Anh nhìn lên đồng hồ thời trang treo tường, đang được chục rưỡi cô nhóc này sẽ không tấp tểnh ngủ nhằm mai đi làm việc à?

- Em ko cút ngủ sao?

- Em ko buồn ngủ.

Cô nhấp lên xuống đầu, nhìn vóc dáng của cô ấy anh chỉ biết mỉm cười chừ.

- Vậy anh cút ngủ.

- Không, anh nên ở lại coi với em.

- Mai anh còn nên đi làm việc.

Vương Tử Huyên nghe anh rằng ngay tắp lự tự động ly vô đầu bản thân, sao cô hoàn toàn có thể quên rơi rụng ngày mai là ngày đi làm việc trước tiên của tôi chứ.

- Đi, cút ngủ.

Nói kết thúc cô phi trực tiếp lên lầu, anh chỉ có thể đi theo dõi sau cô.

Sáng ngày tiếp theo, cô tỉnh dậy đang được là bảy giờ nhì mươi. May nhưng mà ko muộn, cô nghĩ về âm thầm.

Cô nhanh gọn lẹ tách nệm dọn dẹp cá thể. Khi cho tới chống ăn cô bắt gặp anh đang được tu coffe, Vương Tử Huyên nhìn anh rồi ngồi xuống ăn sáng. Nam Cung Hạo Thiên nhìn vật cô đem bên trên người ngay tắp lự nhăn mi

- Em rời khỏi ngoài?

- Dạ.

Cô thơ ngây gật đầu nhưng mà ko bắt gặp mặt mũi ai tê liệt đen giòn lại.

- Thay vật.

- Dạ?!

Cô ngờ ngạc nhìn anh rồi lại nhìn vật đang diện bên trên người. Là cỗ vest văn phòng bó sát người, sở hữu yếu tố gì sao?

Xem thêm: bí ẩn đôi long phượng

- Đừng nhằm anh rằng lại đợt nhì.

Vương Tử Huyên ủ rủ lên chống thay cho vật tuy vậy ko biết nguyên vẹn nhân. Mười phút sau cô xuống với cái áo sơ-mi nhiều năm tay white color, kết phù hợp với phần chân váy đen giòn thực hiện choàng lên sự đơn giản vô cô.

- Sở này thì sao?

- Ừ.

Nói kết thúc anh cút thời gian nhanh ra bên ngoài, cô cũng theo dõi sau. Lúc cô cho tới doanh nghiệp lớn vừa vặn đích thị tám giờ. Vương Tử Huyên nhanh gọn lẹ thực hiện đảm bảo chất lượng trách nhiệm được uỷ thác, không chỉ năng lượng thao tác đảm bảo chất lượng nhưng mà thời hạn hoàn thiện việc làm sớm rộng lớn thời hạn đề ra.

Cuộc sinh sống của cô ấy và anh cứ như vậy trôi qua chuyện cho tới Lúc ngày sau cuối của phiên bản ăn ý đồng cho tới.

Vương Tử Huyên đem đơn từ nhiệm cho tới trưởng chống tiếp sau đó cô cho tới cửa hàng để sở hữ vật về nấu nướng cơm trắng. Ngày mai thôi, cô nên tách xa thẳm anh, tách xa thẳm căn nhà đang được gắng bó với cô xuyên suốt thời hạn qua chuyện. Cô luyến tiếc không thích tách cút, đặc biệt quan trọng cô không thích xa thẳm anh, xa thẳm người cô yêu thương. Nhưng cô không thích anh khó khăn xử, nên xích míc với chủ yếu phiên bản thân thích bản thân thân thích cô và người phụ nữ tê liệt.

Nên thời điểm ngày hôm nay cô ham muốn nấu nướng cho tới ăn một bữa tiệc sau cuối, coi như lời nói kể từ biệt của cô ấy so với anh. Sau lúc mua kết thúc vật cô cút trực tiếp về mái ấm nhằm sẵn sàng bữa tối.

Về mái ấm khoảng chừng nhì giờ thì Nam Cung Hạo Thiên cũng về, cô nhìn đồng hồ thời trang đang được sáu giờ. Vương Tử Huyên cho tới cửa ngõ ngay tắp lự thấy anh, cô mỉm mỉm cười nói

- Anh đang được về.

- Ừ.

Cô đón lấy áo khoác bên ngoài vag cặp táp vô tay anh.

- Anh lên tắm cọ rồi xuống ăn cơm trắng.

- Được.

Trong thời hạn anh tắm cọ thì cô vô nhà bếp hâm lại thực phẩm tiếp sau đó dọn bên trên bàn. Hai mươi phút sau, anh bước xuống với cỗ vest đen giòn tôn vinh vẻ rất đẹp bí ẩn và rét mướt lùng. Cô bắt gặp anh nhưng mà ngay lập tức ngẩn, Lúc anh ngồi xuống cô mới mẻ hồi hồn.

Vương Tử Huyên kéo ghế ngồi xuống nhìn anh hỏi

- Anh ra bên ngoài sao?

- Tối ni anh cút bàn việc làm, tiếp tục về trễ em chớ đợi anh.

- Dạ.

Nam Cung Hạo Thiên ko rằng tăng gì, anh chính thức ăn cơm trắng. Vương Tử Huyên hạnh phúc ăn cơm trắng, cô ham muốn bữa tiệc này được xem là bữa tiệc kỷ niệm.

- Anh đợi em một thời gian.

Nói kết thúc cô chạy lên chống gần đầy năm phút cô đang được quay về và bên trên tay cụ tăng họp kim cương. Nam Cung Hạo Thiên khó khăn hiểu nhìn cô, Vương Tử Huyên ko rằng gì tiếp cận vị trí anh đặt điều phần quà vô tay anh.

- Mật khẩu là ngày sinh của anh ấy.

- Anh mau ăn cút, chớ nhằm trễ việc.

Xem thêm: tôi không muốn diễn vai nữ phụ này nữa

- Ừm.

Nam Cung Hạo Thiên tách mái ấm là khi bảy rưỡi, sau khoản thời gian dọn dẹp và sắp xếp kết thúc cô lên chống xếp gọn gàng đồ vật vô vali và sẵn sàng một vài ba loại quan trọng. Lúc trước bọn họ kết duyên ko ĐK nên ly thơm rất đơn giản. Vương Tử Huyên cắm môi nhằm kìm chế cam xúc của phiên bản thân thích. Nhưng nước đôi mắt vẫn ko nghe lời nói nhưng mà chảy xuống. Cô ngồi thụp xuống khu đất, nhì tay ôm đầu gối, sống lưng phụ thuộc trở thành nệm nhưng mà khóc. Nhìn cỗ dáng vẻ cô khi này còn có bao thê lộc, sở hữu bao khổ đau.

Vương Tử Huyên kiểm soát và điều chỉnh lại tâm tình ổn định tấp tểnh đang được là chục giờ. Muộn vậy nhưng mà anh vẫn ko về? Cô mệt rũ rời vùng lên cút vô phòng tắm thay cho vật tiếp sau đó trở xuống sofa đợi anh về.