vương phi bướng bỉnh là thần y

Vân Quán Ninh bị đau nhức nhưng mà tỉnh lại.

Tiếng thở dốc của một phái mạnh nhân vang lên phía trên mặt tai, nường nỗ lực phanh đôi mắt rời khỏi...

Bạn đang xem: vương phi bướng bỉnh là thần y

Đúng khi đối lập thẳng với hai con mắt red color tươi tỉnh của phái mạnh nhân, vô ánh nhìn cơ chỉ mất sự ngán ghét bỏ và căm hờn.

Nàng! Xuyên ko rồi?

Nàng vốn liếng là một trong nhân viên cấp dưới công tác làm việc của Viện kho lưu trữ bảo tàng Quốc gia, tối ni là ca trực tối của nường.

Chỉ vừa phải bao nhiêu phút trước thôi, nường còn đang được vệ sinh một cái vòng đeo tay bạch ngọc. Đột nhiên, bên trên tay truyền cho tới cảm xúc nhức nhối, một giọt tiết từ trên đầu ngón tay chảy rời khỏi. Chiếc vòng đeo tay bạch ngọc cơ nhanh gọn lẹ hít vào giọt tiết của nường, tức thì tiếp sau đó vạc rời khỏi một tia sáng sủa lóa mắt.

Nàng bị chứa đựng vì chưng khả năng chiếu sáng ấy, vô nháy đôi mắt thì mất tích vô viện kho lưu trữ bảo tàng.

Sau Khi tỉnh lại, tuy nhiên nường lại bị một phái mạnh nhân thối đè bên trên chóng thực hiện vận động?

Hơn nữa, kiểu này điếm nhục quá... Nàng tương tự một dụng cụ nhằm phái mạnh nhân này vạc tiết, trọn vẹn rất khác một thê tử vừa phải mới mẻ cưới của hắn. Quả thực là một trong ngày chó chết!

Vân Quán Ninh sửng nóng bức một ít, tiếp sau đó kịch liệt kháng cự lại: "Cút đi! Nam nhân thối! Ngươi mong muốn bị tiêu diệt trúng không?"

Thấy nường tỉnh, phái mạnh nhân cau ngươi bịt kín đôi mắt nường lại.

Vân Quán Ninh nỗ lực giãy đạp dụa, tuy nhiên khung người lúc này quá yếu đuối ớt.

Ngược lại, sự phản kháng của nường càng làm cho phái mạnh nhân tức giận dỗi rộng lớn. Hắn bạo dạn giáng một chiếc tát lên phía trên mặt nường, tấn công cho tới nường sao rơi ăm ắp đầu.

"Vân Quán Ninh! Không cần là ngươi ko chịu đựng được đơn độc sao? Ngay khắp cơ thể thực hiện của Vương phủ cũng rất có thể nhằm vô đôi mắt."

"Đêm động chống, ngươi lại mong muốn ô nhục bổn vương vãi trúng không?"

"Một Khi tiếp tục như thế, bổn vương vãi tiếp tục thỏa mãn nhu cầu ngươi!"

Vân Quán Ninh ko cảm biến được ngẫu nhiên thích thú nào là, chỉ mất sự điếm nhục và đau nhức khôn khéo xiết!

Hai đôi mắt hắn vẫn đỏ hỏn như cũ, kể từ bên trên cao nom xuống Vân Quán Ninh tiếp tục nhũn trở thành một kho bãi bên trên giường: "Vì gả cho tới bổn vương vãi nhưng mà ngươi ko quan ngại tính nối tiếp cả Phi Phi."

"Ngày ngày hôm nay, bổn vương vãi tiếp tục cho tới ngươi nếm demo một ít cảm xúc sinh sống ko vì chưng bị tiêu diệt là như vậy nào!"

Trong khi thủ thỉ, hắn tiếp tục giành thủ sửa đổi lại áo quần sao cho tới tức thì cộc, người sử dụng khăn gấm vệ sinh tay tiếp sau đó ném lên phía trên mặt của Vân Quán Ninh: "Người đâu! Từ ngày hôm nay Vương phi sẽ ảnh hưởng cấm túc vô Thanh Hình ảnh Viện. Không sở hữu mệnh lệnh của bổn vương vãi, ko cho tới ngẫu nhiên kẻ nào là vô thăm!"

"Truyền khẩu lệnh của bổn vương vãi xuống, đằm thắm thể của Vương phi sở hữu căn bệnh nhẹ nhõm cần thiết tĩnh chăm sóc. Tất cả hạ nhân vô Thanh Hình ảnh Viện đều gửi ra bên ngoài phục dịch."

"Từ tối ni, tạm dừng hoạt động Thanh Hình ảnh Viện!"

Dứt tiếng, hắn cũng không xoay đầu lại nhưng mà rời khỏi ngoài, chỉ nhằm lại một bóng sống lưng mơ hồ nước.

Vân Quán Ninh thực sự suy giảm.

Cơ thể sau thời điểm trải qua loa tra tấn chỉ với lại một khá thở. Tại bên trên chóng, nường ở bất tỉnh, chỉ rất có thể trơ đôi mắt nom cửa ngõ chống bị đóng góp lại một cơ hội tuyệt tình.

Nàng người sử dụng trí lưu giữ còn còn lại của đằm thắm thể này hồi ức lại một ít.

Nơi này là vương vãi triều Bắc Quận, là một trong triều đại trước đó chưa từng tồn bên trên vô lịch sử hào hùng.

Nam nhân vừa phải thể hiện thú tính so với nường ban nãy thương hiệu là Mặc Diệp, cũng chính là Minh Vương lúc bấy giờ, phu quân của nường.

Nàng vốn liếng là đái thư con cái phu nhân cả của phủ Quốc công - Vân Quán Ninh.

Từ nhỏ nường tiếp tục ngưỡng mộ Mặc Diệp, tuy nhiên vẫn tiếp tục ko thể nào là lọt được vào đôi mắt của hắn... Vì nhằm gả cho tới Mặc Diệp nhưng mà nường tiếp tục tính nối tiếp bao nhiêu lượt, lượt này là tính nối tiếp bên trên đầu muội muội Mặc Phi Phi của hắn.

Mặc Phi Phi bị thực hiện kinh hoàng suýt chút nữa bị người tao dính không sạch.

Mặc cho dù nường tiếp tục thành công xuất sắc, được gả vô Minh Vương phủ, tuy nhiên Mặc Diệp vẫn căm hờn nường đến tới tận xương tủy.

Đêm ni là tối động chống của chúng ta.

Nàng bị Mặc Diệp tấn công đập tàn nhẫn một trận, sau này lại tàn bạo ô nhục nường.

Rốt cuộc Vân Quán Ninh chịu đựng ko nổi nữa, nhắm đôi mắt lại chìm vô bóng tối.

Bốn năm tiếp theo.

Mặc Diệp vội vàng vàng quay về Vương phủ. Sắc mặt mày của hắn tối đen ngòm như than thở, vô đôi mắt hàm chứa chấp sự tức giận dỗi tương tự một con cái sư tử chuẩn bị bạo vạc. Người hầu theo gót đàng sau hắn cũng không đủ can đảm thở mạnh.

Vừa phi vào đại sảnh, tức thì tức thời hắn đập bể một chiếc bàn, lọ hoa, tách trà rơi vỡ từng sàn.

"Hay cho 1 Vân Quán Ninh! Bổn vương vãi ko cần tiếp tục cho tới ngươi "dưỡng bệnh" tư năm à? Còn dám truyền tin cậy xúi giục Thái hậu, mới mẻ như thế tiếp tục giá buốt lòng thám thính cơ hội thoát ra khỏi Thanh Hình ảnh Viện rồi? Muốn bị bổn vương vãi giết mổ bị tiêu diệt cho tới vậy sao?"

Hắn ngấc đầu, vô đôi mắt hiện thị lên những sợi tơ tiết rất có thể nhận ra rõ rệt ràng!

"Bổn vương vãi sẽ hỗ trợ ngươi!"

Hắn hừ giá buốt một giờ đồng hồ, hùng hổ trở về phía Thanh Hình ảnh Viện.

Xem thêm: cứu vớt cố chấp cuồng nam phụ

Nào ngờ vừa phải mới mẻ đặt chân vào bên phía ngoài Thanh Hình ảnh Viện, người hầu đàng sau lại mệt mỏi bảo lãnh trước người hắn: "Vương gia, sở hữu động tĩnh!"

Theo tầm đôi mắt của nhì người nom lại, chỉ thấy ở bên dưới góc tường sở hữu một chiếc lỗ nhỏ.

Cái lỗ tương tự bị vật gì cơ ngăn lại, bên phía trong nổi tiếng yêu tinh sát loạt soạt, lại tương tự sở hữu ai cơ đang được kéo vật gì cơ kể từ hình mẫu lỗ này... Chẳng bao nhiêu chốc, một đôi tay nhỏ bé bỏng White nõn, tròn tròn xuất hiện nay trước mặt mày Mặc Diệp.

Nhìn thấy đôi tay tròn tròn này, không hiểu nhiều sao trong tim hắn lại cảm nhận thấy dẻo quẹo.

Tiểu Án Thư kéo tay hắn vài ba hình mẫu, rồi một chiếc đầu tròn trĩnh trịa xuất hiện nay ở lối vô của hình mẫu lỗ.

Đứa nhỏ nom xung xung quanh một cơ hội cẩn trọng rồi nỗ lực chui rời khỏi bên phía ngoài.

Tuy chỉ là một trong đứa nhỏ tuy nhiên hình mẫu lỗ lại ko rộng lớn.

Vừa nom qua loa tiếp tục biết đứa nhỏ này được nuôi chăm sóc rất tuyệt, toàn thân tròn tròn của chính nó bị vướng vô hình mẫu lỗ. Nó vất vả vùng vẫy bao nhiêu lượt vẫn ko tìm kiếm ra phương pháp để bay ra bên ngoài, thay cho vô này lại nghe thấy ở bên cạnh nổi tiếng mỉm cười "hì hì".

Mặc Diệp ko kìm được.

Bởi vì thế đứa nhỏ này thiệt sự rất rất đáng yêu!

Nhìn qua loa vững chắc mới chỉ thân phụ tuổi tác, một hai con mắt to lớn tròn trĩnh, khuôn mặt mày tròn trĩnh tròn trĩnh, hình mẫu đầu tròn trĩnh tròn trĩnh, đằm thắm hình trụ tròn trĩnh...

Nó nom tương tự một viên thịt!

"Sao ngươi lại cười?"

Tiểu thịt viên giơ quả đấm nhỏ về phía hắn, bày rời khỏi cỗ dạng "Ta rất rất hung ác". Một hóa học giọng non nớt tức giận dỗi hét lên: "Còn ko thời gian nhanh lại trên đây kéo tao ra? Lỡ tao bị vướng kẹt bị tiêu diệt thì sao hả?"

Nó đang được rời khỏi mệnh lệnh cho tới hắn?

Mặc Diệp xoay đầu lại nom, trước đôi mắt chỉ mất hắn và nhì kẻ người hầu ở trên đây.

Hắn nhướng ngươi, đem tay chỉ vô mũi: "Ngươi đang được phân phó bổn vương vãi đi làm việc việc?"

"Chính là ngươi! Còn ko mau lại đây?"

Tiểu thịt viên tức giận dỗi trừng đôi mắt nom hắn.

Mặc Diệp: "..."

Hai người hầu Như Mặc và Như Ngọc đang được quyết định bước lên tuy nhiên lại bị Mặc Diệp quát lác lui: "Các ngươi trở xuống trước cút."

Hắn vừa phải tươi tỉnh mỉm cười vừa phải bước cho tới, ngồi xổm trước mặt mày đái thịt viên: "Tiểu thịt viên, ngươi từng nào tuổi tác rồi? Là con cháu mái ấm ai vậy? Sao ngươi lại chui lỗ chó vô phủ của bổn vương?"

Có vẻ như chọc viên thịt này tức giận dỗi rất rất sung sướng.

Hắn đem tay rời khỏi vỗ nhẹ nhõm lên đầu của đứa nhỏ.

Cảm giác rất tuyệt...

Tiểu thịt viên trừng đôi mắt với hắn, giơ cầm tay nhỏ không tồn tại chút lực uy hiếp nào: "Ngươi mới mẻ chui lỗ chó! Cái lỗ này là tao tự động bản thân khoét được."

Đứa nhỏ này, thế nhưng mà cũng dám nói!

Dám khoét lỗ vô Vương phủ của hắn, đái thịt viên này còn có không giống gì con cái loài chuột ko cơ chứ?

"Nếu bởi ngươi tự động bản thân khoét, vì sao lại vướng kẹt ở đây?"

Thấy nó đáng yêu và dễ thương như thế, lửa giận dỗi trong tim Mặc Diệp nháy đôi mắt tan vươn lên là. Hắn nom đứa nhỏ một cơ hội ăm ắp yêu thích, còn mong muốn vui chơi cùng theo với nó, một điều xưa ni trước đó chưa từng thấy.

Ở một phía, Như Mặc và Như Ngọc trố đôi mắt nom trực tiếp.

Vương gia mái ấm chúng ta trước giờ trước đó chưa từng mến vui chơi với trẻ em con!

"Ngươi quan hoài tao thực hiện gì? Gần trên đây tao ăn nhiều quá nên mập rời khỏi ko được hả?"

Tiểu thịt viên rung lắc đầu kiêu ngạo: "Rốt cuộc ngươi sở hữu quyết định tạo điều kiện cho ta hoặc không? Giúp thì mau kéo tao lôi rời khỏi, không hỗ trợ thì chớ phát biểu nhảm nữa, thực hiện lờ đờ trễ thời hạn tao rời khỏi ngoài!"

Nó vừa phải phát biểu vừa phải cố mức độ ngọ nguậy một ít.

Cuối nằm trong, thấy bản thân thiệt sự ko chui rời khỏi được, nó nản lòng, hình mẫu đầu tròn trĩnh tròn tức bực gục xuống.

"Thế nào? Cầu van lơn người không giống trợ giúp mà còn phải kiêu ngạo như thế, thân phụ và nương của ngươi ko dạy dỗ ngươi cơ hội van lơn trợ giúp à?"

Mặc Diệp khôi hài nom nó.

Xem thêm: dịch chí duy

Hắn chỉ cảm nhận thấy đái thịt viên này còn có tầm dáng vô nằm trong kiêu ngạo, còn tồn tại khá thân quen đôi mắt... Thật tương tự tính cơ hội có 1 0 2 hồi nhỏ của hắn.

"Phụ đằm thắm tao bị tiêu diệt lâu rồi! Ngươi chớ chọc vô vệt sẹo của ta!"

Tiểu thịt viên ko cố kỵ tiếng phát biểu trừng đôi mắt nom hắn một chiếc, đang được mong muốn phanh mồm thủ thỉ, chỉ nghe vô Sảnh truyền cho tới một tiếng nói rộng lớn vang dội: "Vân Tiểu Viên! Con rời khỏi trên đây cho tới hình mẫu thân!"